hàng về...
Tranh thiên hạ

Tranh Thiên Hạ – Chương 36

[36] – Khói lửa Đỉnh thành

*

y-91

“…”

 

Núi Tra nước Bạch không giống vẻ hùng vĩ, hiên ngang như ngọn núi Thương Mang cao nhất triều Đông, cũng không có vẻ đẹp thanh tịnh hay sự hiểm trở như núi Bích nước Hoàng. Ngọn núi này nổi danh ở điểm một ngọn xẻ đôi hai đỉnh.

Trong dân gian có lưu truyền một thần thoại: khi xưa, thần núi Tra vì đố kỵ, muốn vượt qua núi Thương Mang trở thành ngọn núi cao nhất thế gian nên đã trộm uống rượu Lang Can của Thiên đế. Có người nói, rượu Lang Can đó được ủ từ trân châu trên đóa Lang Can trồng trên thiên đình, người trần uống một ngụm có thể trở thành dũng sĩ vô cùng dũng mãnh, còn thần núi uống thêm một ngụm có thể cao thêm trăm trượng. Sau khi thần núi Tra lén uống một ngụm rượu Lang Can, quả nhiên trong một đêm cao thêm cả trăm trượng, nhưng khi y muốn uống ngụm thứ hai thì lại bị Thiên đế phát hiện. Thượng đế tức giận, không chỉ tịch thu rượu Lang Can, mà còn sai thiên lôi bổ đôi đỉnh núi, khiến y vĩnh viễn chịu sự đau đớn bị phân tách, lấy đó làm trừng phạt!

Dù cho truyền thuyết này là thật hay giả, đỉnh núi Tra quả thật bị chia đôi, hai đầu đông tây vĩnh viễn bị chia cắt. Trong khi bãi biển hóa nương dâu, thảo nguyên cũng trở thành hoang mạc, khoảng cách giữa hai đỉnh núi cũng từ từ nới rộng ra, u cốc tăm tối biến thành một vùng phì nhiêu, từ hoang vu trở thành một nơi xóm nhà tụ hội. Qua năm rộng tháng dài, nơi đây từ từ phát triển từ hộ lên thôn, từ thôn lên trấn, từ trấn lên thành. Trong tòa thành nhỏ này dồi dào một loại quả, nghe đâu là do khi xưa, khi Thiên đế thu lại rượu Lang Can, không cẩn thẩn để rơi một giọt rượu. Giọt rượu này rơi xuống núi Tra biến thành một cái cây, ra hoa như ngọc trắng, kết quả tựa trân châu. Quả này chính là quả Lang Can – đặc sản núi Tra. Tòa thành nhỏ cũng bởi dồi dào loại quả này mà được thiên hạ biết tiếng.

Triều đại thay đổi, theo dòng chảy đằng đẵng của lịch sử, thành nhỏ ngày càng được mở rộng. Cũng một phần do vị trí địa lý đặc thù nên đã thể hiện tầm quan trọng của nó. Nay, tòa thành nhỏ, Đỉnh thành, đã trở thành vị trí hiểm yếu của Bạch quốc.

“Các anh nói xem, làm thế nào để hạ được tòa Đỉnh thành này.”

Trong vương trướng hoa lệ, Lan Tức vừa nói xong câu ấy liền nâng chiếc chén ngọc Vân Mộng tinh tế thưởng thức rượu Lang Can nổi tiếng nhân gian.

Còn Tích Vân ngồi song song với chàng lại tập trung nhìn vào chiếc chặn giấy hình sư tử được khắc từ khối ngọc núi Kinh đặt trước mặt, chẳng hề liếc nhìn tấm địa đồ Đỉnh thành trải trên mặt bàn lấy một lần, làm như chiếc chặn giấy bằng ngọc này còn có giá trị hơn cả tòa Đỉnh thành kia.

Các tướng lĩnh khác trong Mặc Vũ kỵ và Phong Vân kỵ vốn tập trung quanh chiếc bàn, nay cũng ngồi rải rác khắp nơi trong lều, vẻ mặt khác nhau, không hề xảy ra tình trạng khẩn trương trước trận chiến.

Kiều Cẩn ngồi ở rất xa lau chùi bảo kiếm trong tay; Đoan Mộc Văn Thanh ngồi tựa vào ghế, ngẩng đầu nhìn chiếc đèn lưu ly rủ xuống từ đỉnh lều; Hạ Khí Thù ngồi soi xét từng hạt bụi trên tà áo; Nhậm Xuyên Vân hai tay chống cằm nhìn huynh trưởng; Trình Tri khua khoắng hai tay cố tạo ra gió mát; Từ Uyên lại lạnh lùng nhìn Trình Tri; Lâm Cơ thích thú tự lấy hai bàn tay ra nghịch; chỉ có Nhậm Xuyên Vũ và Tu Cửu Dung ngồi ngay ngắn bên bàn, nghiêm túc quan sát địa đồ, suy nghĩ thận trọng phương pháp phá thành.

“Hai mặt Đỉnh thành được che chắn bởi núi non, chỉ có một con đường thông nam bắc, dễ thủ khó công.” Tu Cửu Dung lẩm bẩm nói. “Hơn nữa, nghe đâu Bạch vương đã phái tướng quân Công Tôn Tỉ Trọng dẫn mười vạn quân đóng giữ, tấn công quả thật không dễ dàng. Nhưng muốn thông được Bạch, nhất định phải qua Đỉnh thành…”

“Chúng ta không có phương pháp công thành sao?” Nhậm Xuyên Vũ chớp mắt nhìn người đứng trước mặt, vẻ mặt ôn hòa khiêm tốn tựa nho sinh.

“Nếu cường công tất nhiên sẽ phá được, nhưng thế chúng ta cũng sẽ chịu tổn thất nặng nề.” Tu Cửu Cung cũng nghiêm túc trả lời, đầu mày cau chặt.

“Thế sao?” Nhậm Xuyên Vũ mỉm cười, ánh mắt giảo hoạt.

“Hai bên đông tây đều là vách núi dựng đứng, căn bản không thể tìm được lối đi. Đại quân cũng không thể vây thành giáp công từ hai phía. Phía Bắc giáp với vương đô, lương thảo, vũ khí được cung ứng không ngừng. Về căn bản, không có cách nào vây khốn nó được. Nếu nó muốn thủ cả một đời cũng không có vấn đề gì, ngược lại chúng ta sẽ….” Tu Cửu Dung nhìn xuống bản địa đồ, dường như muốn xem xem từ đó liệu có một con đường nào xuất hiện được không.

“Sao lúc nào cậu cũng chỉ nghĩ đến công thế, còn các cách khác mà, người anh em.” Nhậm Xuyên Vũ cười ôn tồn, lúc này hắn lại giống một ông đồ đang dạy dỗ học trò.

“Hửm?” Quả nhiên, Tu Cửu Dung nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt đẹp mở to, thật giống một học sinh láu lỉnh tràn đầy tò mò.

Nhậm Xuyên Vũ thấy vậy chỉ mỉm cười gục gặt, giơ tay sờ sờ chiếc cằm nhẵn thín, chà, qua vài năm nữa, nuôi một bộ râu, chắc chắn trông sẽ phong độ ngời ngời.

“Sao chúng ta phải tiêu hao tinh thần tấn công bọn họ, cứ dụ họ ra khỏi thành tới nghênh chiến, rồi đánh nhanh diệt gọn ở ngoài thành là được thôi.” Hắn hời hợt nói.

Câu nói hơi có chút kiêu ngạo này lại khiến đôi mắt Tu Cửu Dung chợt bừng sáng. Ngay cả Tích Vân vốn đang nghiên cứu chiếc chặn giấy bằng ngọc cũng lặng lẽ cong môi cười, như có ý khen ngợi.

“Dụ thế nào?” Đang ngồi ở rất xa, Kiểu Cẩn quăng lại một câu.

“Cách thì có nhiều lắm.” Nếu nói đến sách lược, Nhậm Xuyên Vũ không nhịn được cong môi cười, cười đến mức giống như một con hồ ly giảo hoạt, dựa vào cái đầu của hắn thì muốn có bao nhiêu biện pháp thì sẽ có bấy nhiêu, “Chỉ là xem tình hình trước mắt, cũng phải lừa một chút thì vị đại tướng quân Công Tôn Tỉ Trọng hiển hách Đỉnh thành đã bị chúng ta hù dọa sợ chết khiếp kia mới thò đầu ra từ mai rùa được.”

“Chúng ta liên tiếp hạ được bốn thành, có thể nói, thế công như vũ bão, sĩ khí vô cùng cao. Nếu tại đây, tấn công đã lâu mà không hạ được thành, sĩ khí tất mất!” Từ Uyên liếc nhìn Nhậm Xuyên Vũ nói, nụ cười như thế thật khiến người ta không thích.

“Có lý.” Đoan Mộc Văn cao giọng hưởng ứng.

“Thế à…” Nhậm Xuyên Vũ lại giơ tay xoa cằm, biện pháp nào mới có thể khiến Công Tôn Tỉ Trọng cắn câu được đây?

“Chỗ này có một con đường.” Tích Vân cuối cùng cũng rời mắt khỏi chiếc chặn giấy hình sư tử, nhìn lên bản địa đồ, lấy bút đỏ khẽ vẽ một đường trên đó, “Trên sườn đỉnh Đông núi Tra có che khuất một hang núi, bên trong động có một con đường kín đáo dẫn tới chân núi. Cửa ra nằm ở bức tường Tuyệt Trần, chùa Đông Phàm, Đỉnh thành.”

“Trên đỉnh Đông núi Tra có đường thông tới Đỉnh thành?” Nhậm Xuyên Vũ nhìn chằm chằm Tích Vân, “Từ xưa đến nay, dường như chưa có quyển sách nào đề cập tới. Phong vương, người nghe từ đâu vậy?”

Để trợ giúp công tử đoạt được thiên hạ này, hắn gần như đã thuộc lòng vạn cuốn sách, xem không biết bao nhiêu bản đồ quân sự. Toàn bộ đế quốc triều Đông là một bức họa các thành trì nối tiếp nhau trong đầu. Với bức địa đồ Đỉnh thành hắn tự tay vẽ ra này, hắn dám tự tin nói rằng bức địa đồ được treo trong phòng nghị sự của đại tướng Công Tôn Tỉ Trọng thủ thành cũng không tỉ mỉ, rõ ràng bằng bức vẽ của hắn! Nhưng con người này vô tình chỉ một điểm, lại ra hẳn một con đường bí mật cả thiên hạ chưa ai từng đi qua. Thử hỏi làm sao trong lòng hắn không phục!

“Đọc vạn cuốn sách, không bằng đi vạn dặm đường.” Tích Vân thản nhiên liếc nhìn Nhậm Xuyên Vũ đang có vẻ không phục, chẳng hề để tâm tới sự nghi ngờ của hắn. Phía sau như có ánh mắt bắn tới, quay đầu nhìn thì thấy Lan Tức đang đung đưa chén ngọc trong tay, bên môi nở nụ cười như không cười. Nàng không khỏi buông mắt cười nhẹ, nụ cười ấy nhìn như có chút nhẹ nhàng.

Úi chà! Dù sao nàng cũng không thể nói với thuộc cấp rằng, năm đó vì nàng muốn ăn quả Lang Can không trả tiền, mới ép uổng người nào đó bò lên đỉnh Đông núi Tra cùng mình, gọi một cách hoa mỹ là đi hái quả tiên ngon ngọt, tắm mình trong tự nhiên. Người kia chỉ cần đưa tay là có cái ăn, đương nhiên không chịu đi làm cái loại chuyện tay chân này, vậy nên trên đường đi mới cãi nhau, đánh đấm liên hồi. Bất cẩn một chút thôi, cả hai người cùng ngã vào trong hang núi, hơn nữa không ngờ rằng trong hang động ấy còn có một con đường tự nhiên. Chờ đến khi gân cốt đau nhức hơi bình phục, nàng lại kéo người đó đi thám hiểm, tuy rằng con đường này quanh co dựng đứng, nhưng không hề làm khó được họ. Chỉ là về sau, nàng đi bộ mệt quá, cũng bị đói bụng, nên nảy ý định muốn cướp quả Lang Can cuối cùng của người nào đó, tất nhiên khó tránh khỏi việc phải động tay chân. Kết quả cuối cùng là, có lẽ do vách núi qua bao năm tháng bị “mục nát” lắm rồi nên mới chẳng chịu nổi sự oanh kích của “Phượng Khướu Cửu Thiên”, “Lan Ám Thiên Hạ”, bị khoét thành một lỗ! Vì lẽ đó mà họ phá động chui được ra, sau quanh quẩn thế nào lại tới Tuyệt Trần bích của chùa Đông Phàm.

“Đúng là có một con đường mật.” Một giọng nói trang nhã vang lên, kéo ánh mắt chăm chăm nhìn Tích Vân của Nhậm Xuyên Vũ trở về. Ngón tay Lan Tức gõ thành nhịp trên chiếc chén ngọc, ánh mắt không gợn sóng liếc xéo Nhậm Xuyên Vũ.

“Nếu có một con đường kín đáo dẫn tới Đỉnh thành thì khi chúng ta muốn công thành cũng dễ dàng hơn.” Nhậm Xuyên Vũ cụp mắt dưới ánh nhìn chăm chú của Lan Tức, hắn cúi xuống quan sát địa đồ, trầm tư một lúc rồi lại nói, “Trước tiên chúng ta phái dũng sĩ bí mật thâm nhập vào Đỉnh thành, sau đó phân đi hai nơi hành động.”

“Thủy hỏa vô tình, từ xưa đến nay đó vốn tai họa có thể hủy diệt tất cả! Tất nhiên bây giờ không có lũ lụt, nên chúng ta phải tự tạo ra nó. Tuy rằng nghe có hơi lạnh lùng, nhưng đây là biện pháp hữu hiệu nhất.” Câu cuối cùng nhỏ đến mức như đang tự nói với mình, nhưng dường như chính hắn cũng không biết, ánh mắt lấp lánh nhìn bản địa đồ, giơ tay chỉ liên tiếp mấy điểm, “Sáu điểm này chính là nơi tập kết lương thảo của quân Bạch, bị cháy tất sẽ được cứu. Nhưng chúng ta phải làm sao để không kịp cứu, nên mới cần lửa to cháy toàn thành, cháy đế mức người dân kinh hoàng. Đấy gọi là làm rối loạn lòng dân!”

Đầu ngón tay di chuyển về phía thành lầu, âm thanh lạnh lùng trái ngược với ánh mắt sáng như đuốc vang lên, “Khi dân chúng toàn thành hoảng loạn, chính là lúc quân ta dấy binh công thành, cần phải bất ngờ và mang thanh thế to lớn. Binh thủ thành nhìn thấy nhất định sẽ hoảng sợ không ngừng, hoang mang. Chiêu ấy chính là làm rối loạn lòng quân!”

“Đến lúc đó, Đỉnh thành chìm trong biển lửa, chìm trong sự hoảng loạn của binh sĩ và dân chúng, dũng sĩ bên ta thừa cơ tập kích thành lầu, dù cho sống chết cũng phải mở được cổng thành, khiến quân ta có thể xông vào tấn công!” Nhậm Xuyên Vũ ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực đảo qua chư tướng, “Chỉ cần cổng thành mở, toà Đỉnh thành kia sẽ là của chúng ta rồi!”

Trong lều không hề có một tiếng động, nhưng chỉ trong khoảnh khắc.

“Ừm… người đi đột nhập, phóng hỏa cũng nên đi thay trang phục quân Bạch, như vậy sẽ an toàn cho ta. Hơn nữa sau khi phóng hoả có thể lấy danh nghĩa quân Bạch, thừa dịp tung lời đồn, như vậy càng khiến quân dân nước Bạch loạn thêm.” Giọng nói trong trẻo pha chút nhẹ nhàng của Tu Cửu Dung khẽ vang lên trong căn lều.

Nhậm Xuyên Vũ và bốn tướng Mặc Vũ kỵ không khỏi quay đầu nhìn về phía cậu. Thật chẳng ngờ con người nhìn hồn nhiên thế này cũng biết dùng quỷ kế.

Bị nhiều ánh mắt tập trung mình, Tu Cửu Dung hơi đỏ mặt xấu hổ, ánh mắt bất giác đi tìm Tích Vân. Đợi đến khi thấy ánh mắt bình thản ẩn chứa sự khích lệ, cậu không khỏi cảm thấy như được uống một viên an thần, lập tức khôi phục bình tĩnh.

“Tu tướng quân nói thật phải.” Nhậm Xuyên Vũ gật đầu.

“Khi đó sắp xếp người thế nào?” Nhậm Xuyên Vân hỏi anh trai mình. “Vụ đánh tập kích…”

Nhâm Xuyên Vũ đảo mắt qua, Nhậm Xuyên Vân nuốt luôn nửa câu sau vào bụng.

“Nhậm Xuyên Vũ giương mắt đảo một vòng quanh lều, rồi lẳng lặng nhìn thẳng Từ Uyên, mỉm cười nói: “Con đường mòn từ đỉnh Đông núi Phong dẫn vào Đỉnh thành hẳn vô cùng hiểm trở, cần người tài có thân thủ nhanh nhẹn. Chuyện phóng hỏa, tập kích cũng phải vô cùng thận trọng, quyết không được để quân Bạch phát hiện.” Nói đến đây, y hơi dừng lại, đôi mắt như vô tình liếc sang Tích Vân, sau đó lại nhìn Từ Uyên với khuôn mặt lạnh lẽo không hề thay đổi từ đầu tới giờ, “Oai danh Phong Vân kỵ cả thiên hạ đều biết, mỗi người đều có thân thủ nhanh nhẹn, võ nghệ cao siêu, muốn xâm nhập vào Đỉnh thành chẳng phải chuyện khó khăn gì. Còn Từ tướng quân của chúng ta thì quá rõ rồi, không chỉ lạnh lùng bình tĩnh, mà còn hành sự vô cùng chu đáo, kín kẽ. Vậy nên vụ tập kích này không phải Từ tướng quân thì không ai làm được!”

Nhậm Xuyên Vũ vừa dứt lời, Nhậm Xuyên Vân không khỏi đánh mắt nhìn Hạ Khí Thù, đã thấy hắn cúi đầu như đang săm soi đường thêu trên vạt áo, không hề nghe Nhậm Xuyên Vũ nói gì.

Từ Uyên nghe thế vẫn giữ nguyên bộ dáng gió thổi bất động, chỉ đưa mắt nhìn Tích Vân, mà ánh mắt Tích Vân không gợn sóng nhìn về phía Nhậm Xuyên Vũ, dường như muốn hắn tiếp tục nói cho xong.

Nhậm Xuyên Vũ thấy không có người lên tiếng, lập tức đầu ngón tay vẽ một đường trên thành lầu trên bản địa đồ, còn ánh mắt lại chuyển về phía Trình Tri, người từ lúc vào lều đến giờ chỉ biết quạt gió, lau mồ hôi, “Trình Tri tướng quân dũng khí không gì sánh được, lại có khí phách hơn người, quân Bạch thấy tất sẽ run như cầy sấy, chạy trối chết, thế nên chủ tướng công thành không thể không thuộc về Trình tướng quân.”

Nhậm Xuyên Vũ vừa dứt lời, bốn tướng Mặc Vũ kỵ nhất tề cùng nhìn vào hắn. Vậy mà hắn làm như không cảm thấy, ánh mắt nhìn về phía Tích Vân, cung kính cúi đầu: “Thuộc hạ sắp xếp như thế, xin hỏi Phong vương nghĩ thế nào?”

Nghe xong sắp xếp của Nhậm Xuyên Vũ, ánh mắt Tích Vân lạnh nhạt nhìn lại hắn. Vị quân sư này của Mặc Vũ kỵ có ngũ quan giống Nhậm Xuyên Vân đôi phần, nhưng không có khí thế hứng hực ẩn sau vùng mày như Xuyên Vân, ngược lại nho nhã, trên khuôn mặt luôn xuất hiện nụ cười nhã nhặn, thoạt nhìn trông như một nho sinh uyên bác. Chỉ là… có thể làm quân sư cho cái người tâm kế cao ngất ngưởng kia, trong bụng hẳn phải có không ít thứ! Thật ra… một vài mặt có phần giống chủ tử của hắn!

Toàn bộ tướng lĩnh Mặc Vũ kỵ, Phong Vân kỵ đều nhìn về phía Tích Vân, phỏng đoán xem nàng có phản ứng gì, nhưng chỉ thấy vẻ mặt nàng bình tĩnh, đôi mắt ấy tĩnh mịch tựa hồ nước mùa thu, không dậy một gợn sóng, thực không có cách nào nhìn ra chút tình tự từ đôi mắt ấy.

“Cạch!” Tiếng Kiều Cẩn tra kiếm vào vỏ vang nhẹ, sau đó chỉ thấy y từ từ đứng dậy, ánh mắt nhìn Nhậm Xuyên Vũ, vừa muốn mở miệng, chợt thấy ánh mắt Tích Vân lặng lẽ đảo tới, lời đã tới bên miệng lại phải bỏ đi. Dường như nàng biết y muốn nói gì, mà nàng… còn ngăn y lại! Lúc này, một Kiều Cẩn chỉ phục một mình công tử, cũng không khỏi khâm phục vô cùng!

So với ba tướng Mặc Vũ kỵ khác, Kiều Cẩn không có sự hào sảng như Đoan Mộc Văn Thanh, không có sự nho nhã lịch sự như Hạ Khí Thù, cũng không có vẻ tuấn tú khí khái như Nhậm Xuyên Vân, nhưng bản thân y có thái độ lỗi lạc, trong lời nói hành động có sự khoan dung độ lượng, đôi mắt ánh lên sự trầm ổn, dễ cho người ta có cảm giác tín nhiệm. Con người này đứng đầu Mặc Vũ kỵ cũng không phải không có đạo lý. Tích Vân nhìn y, nở nụ cười mang chút lòng biết ơn, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng cùng lúc vang lên, nói với Nhậm Xuyên Vũ.

“Nhậm quân sư suy nghĩ mọi chuyện thật chu đáo, bản vương thật sự yên lòng.”

Vừa dứt lời, Lâm Cơ không khỏi nắm chặt tay, sát khí nổi lên, nhưng ánh mắt Tích Vân như vô ý liếc qua, khiến những lời muốn nói đều phải nuốt lại, hít thật sâu một hơi, hắn lại lẳng lặng ngồi xuống.

Nụ cười vô cùng nhẹ nhàng, nhạt nhòa kia khiến Kiều Cẩn không nói được gì, cúi đầu.

Lan Tức vốn đang ngồi lặng lẽ thưởng thức rượu ngon cuối cùng cũng nhấp một hớp rượu cuối cùng, nhẹ nhàng đặt chén ngọc xuống bàn, chậm rãi đứng dậy. Bốn vị tướng Mặc Vũ thấy vậy đều không khỏi đứng dậy.

“Vương nghĩ thế nào?” Nhậm Xuyên Vũ cung kính hỏi ý kiến.

“Từ Uyên đổi thành Khí Thù, dẫn Khinh Vũ kỵ vào trướng.” Lan Tức thản nhiên nói.

Lời vừa nói ra, bốn vị tướng Phong Vân kỵ có lẽ không biết, nhưng bốn tướng Mặc Vụ kỵ đều hiểu rõ trong lòng. Mặc Vũ kỵ là quân kỵ có tốc độ nhanh nhất đương thời, trong đó Khinh Vũ kỵ lại càng xuất chúng. Trong bốn người bọn họ, Đoan Mộc Văn Thanh giỏi tấn công, Hạ Khí Thù giỏi tập kích.

“Dạ.” Hạ Khí Thù cúi đầu đáp.

“Về phần hành trang cần có của Khinh vũ kỵ…” ánh mắt Lan Tức nhìn về phía Từ Uyên, “Xin Từ tướng quân phụ trách chuẩn bị.”

“Dạ.” Từ Uyên đứng dậy đáp.

“Khí Thù, giờ Tuất xuất phát, giờ Tý phái mười vạn đại quân công thành.” Ánh mắt Lan Tức đảo qua Kiều Cẩn, “Trình tướng quân chủ công, Kiều Cẩn, hai cánh quân Mặc Vân hiệp trợ.”

“Dạ!” Kiều Cẩn, Nhậm Xuyên Vân cũng cúi đầu đáp.

“Như vậy… hẳn không còn vấn đề gì nữa.” Ánh mắt Lan Tức chuyển về phía Tích Vân.

“Ừ.” Tích Vân khẽ gật đầu, cũng đứng dậy: “Vào lúc công thành, Lâm Cơ dẫn đội Tiễn Vũ yểm trợ.”

“Vâng!” Lâm Cơ đáp.

“Ừm, như vậy thì rất tốt.” Lan Tức gật đầu, “Các anh trở về chuẩn bị đi.”

“Dạ, chúng thần xin cáo lui.” Chư tướng cúi người lui xuống.

Đợi sau khi mọi người đều ra khỏi lều, Tích Vân mới dời bước đi về phía cửa.

“Tích Vân.” Giọng nói ấm áp của Lan Tức vang lên phía sau.

Tích Vân dừng bước, rồi quay người lại nói: “Chẳng hay Tức vương còn chuyện gì chăng?”

Lan Tức nhìn nàng, một lúc lâu sau như hơi thở dài, nói: “Không có việc gì.”

“Nếu đã không có chuyện, Tích Vân xin cáo từ trước.” Tích Vân gật đầu nhẹ, rồi quay người cất bước rời đi.

Chính lúc cửa lều buông xuống, hai người đồng thời thở dài. Một người ngẩng đầu nhìn trời, một người buông mắt, siết chặt tay. Hai người chỉ cách nhau một tấm vải!

“Xuyên Vũ, hành vi của cậu có phần quá mức rồi đấy.” Sau khi rời khỏi vương trướng được một khoảng, Kiều Cẩn gọi Nhậm Xuyên Vũ lại.

“Ủa, có sao?” Nhậm Xuyên Vũ quay đầu nhìn Kiểu Cẩn, hỏi.

“Cậu muốn gì?” Một Hạ Khí Thù luôn kiệm lời cũng không kìm được chất vấn, đôi mắt khôn khéo, cẩn thận nhìn Nhậm Xuyên Vũ. Hai người còn lại cũng nhất tề nhìn về phía hắn.

“Chậc, cũng chẳng muốn sao cả.” Nhậm Xuyên Vũ bị ánh mắt bốn người nhắm tới, đành cười, nâng tay xoa cằm, “À, đã là con người thì đều biết quý trọng bản thân, nên hành vi của ta cũng có thể hiểu được mà.”

“Hừ, đó là Phong vương, cậu tưởng đó là người ngốc nghếch à?” Đoan Mộc Văn Thanh lên tiếng.

“Ừm, đúng rồi. Người đó là Phong vương anh minh thần võ. Nhậm Xuyên Vũ xoa cầm, gật đầu liên tục, “Cho nên về sau ta sẽ chú ý sửa đổi.” Vừa dứt lời, hắn phất tay, quay người rời đi. “Được rồi, ban đêm còn phải canh gác đấy, các người về chuẩn bị đi, ta phải đi úp mặt kiểm điểm đây.”

Nhậm Xuyên Vũ nhún vai rồi quay về doanh trướng của mình. Bốn người phía sau, Kiều Cẩn và Hạ Khí Thù liếc nhau không nói một lời, Đoan Mộc Văn Thanh thì cau mày nhìn hình bóng trông có vẻ vô cùng hài lòng của Nhậm Xuyên Vũ.

Còn trong vương trướng của Phong vương, bốn tướng Phong Vân kỵ lại ngồi lẳng lặng, lặng lẽ nhìn vương của mình đang tập trung đọc sách.

Rốt cuộc Tích Vân cũng buông sách trên tay, ngẩng đầu nhìn về phía thuộc cấp.

“Ta biết các anh đang suy nghĩ gì! Nhưng ta nói các anh nghe – tuyệt đối không thể!” Giọng nói của nàng rất nhỏ, nhưng ngữ khí như chém đinh chặt sắt, “Nhớ cho kỹ, ta và Tức vương là vợ chồng một thể. Hai nước Bạch Phong, Hắc Phong như máu thịt kết dính.”

Bốn tướng nghe vậy đành lặng lẽ thở dài, sau đó cùng đứng dậy, đồng thanh nói: “Dạ!”

“Đại chiến sắp diễn ra, các anh quay về chuẩn bị đi.” Tích Vân phất tay.

“Dạ, chúng thần xin cáo lui.” Bốn tướng lui ra.

Vừa ra khỏi lều, bốn tướng Phong Vân đụng độ ngay với bốn tướng Mặc Vũ đang quay trở về. Ánh mắt tám người gặp nhau, lặng lẽ quan sát, không ai nói một lời. Cuối cùng mọi người cùng quay người, trở về lều của mình.

Đêm ngày mười tám tháng tám, trăng ẩn sao mờ.

“Tướng quân, người còn chưa nghỉ ngơi sao?” Trên lầu quan sát Đỉnh thành, phó tướng thủ thành Tống Sâm hỏi đại tướng quân Bạch quốc Công Tôn Tỉ Trọng đang quan sát kỹ doanh trận liên quân Phong Phong phía xa.

“Quân vây tứ phía, sao ngủ yên được đây?” Công Tôn Tỉ Trọng nhíu mày, nhìn doanh trận chỉnh tề trước mặt.

Trong bóng đêm u ám, hắn vẫn có thể cảm giác được nhuệ khí từ phía đối diện truyền đến! Đó là sát khí trùng trùng, như bảo kiếm đeo bao mà vẫn không che đậy được mũi nhọn của nó! Hơn nữa… trận pháp quân Phong – Phong đóng trại là trận pháp ông chưa từng thấy. Lật giở biết bao binh thư, cũng chẳng tìm được, chứ đừng nói đến chuyện nghe được tên mà phá được trận! Chỉ cần chăm chú nhìn lâu một chút, luôn có cảm giác như có thiên quân vạn mã tới tấn công. Vừa chớp mắt đã bị bao trùm.

Phong Tích Vân… Phong Lan Tức… Hai vị vương tài hoa, danh tiếng truyền khắp thiên hạ, liệu ngày hôm nay, hắn, Công Tôn Tỉ Trọng có thể đấu lại được hay không?

“Chính là vì địch sắp tới, tướng quân mới phải nghỉ ngơi cho tốt. Bằng không làm sao có sức giết địch?” Tống Sâm khuyên nhủ. Từ xa xa, nhìn hai ngọn cờ Bạch Phượng, Mặc Lan khiến người người trong thiên hạ kính sợ, liệu có ngày chúng sẽ được cắm trên chóp Đỉnh thành không đây?

“Chuyện ta giao đã làm tốt chưa?” Công Tôn Tỉ Trọng hỏi.

“Mạt tướng đã theo lời tướng quân phân phó, chọn một nghìn tinh binh đóng tại hành cung, bảo vệ hai vị công tử cùng công chúa Lang Hoa.” Tống Sâm đáp.

“Vậy là tốt rồi.” Công Tông Tỉ Trong thở dài một hơi.

Vào thời điểm này, đại vương phái tới hai vị công tử, nói cho hay là giúp ông thủ thành, nhưng thực tế là để giám thị… Lúc này hắn cũng chẳng còn để bụng, chỉ là hai vị công tử… Chao ôi! Họ tự tiện đi khắp nơi cản trở, kế hoạch phòng thủ tốt như thế, mà việc đầu tiên họ làm là xáo trộn nó lên. Khắp nơi đều lấy quan điểm của mình thay đổi, khiến tướng sĩ toàn thành đi đông qua tây, chẳng biết chức vụ thế nào. Trong mắt họ, Đỉnh thành là nơi hiểm yếu, chỉ cần bảo về được cổng thành thì chắc chắn không thể nào công phá được. Họ phái hắn đi đông đi tây tuần tra từ trên đỉnh xuống dưới, điều toàn bộ tướng sĩ thủ vệ qua đầu thành, rằng: đầu thành vững như thạch đồng, Đỉnh thành tất an!

Mà chuyện càng khiến hắn đau đầu là…. sáng nay, vị kia rõ ràng là công chúa Lang Hoa lén lút chuồn ra khỏi cung. Vị này là người đại vương yêu thương, nếu có gì nhỡ nhàng xảy ra, Công Tôn Tỉ Trọng hắn chắc chết cũng không bồi thường đủ được!

“Tướng quân có lẽ về nghỉ ngơi một chút đi, nơi này có mạt tướng canh phòng rồi. Nếu có chuyện gì, nhất định sẽ báo tướng quân ngay lập tức.” Tống Sâm khuyên vị đại tướng quân có vẻ mặt mệt mỏi căng thẳng, đôi mắt vằn tơ máu từ khi quân Phong vây thành đến giờ. “Huống hồ, cũng gần giờ Tý rồi, xem ra liên quân Phong-Phong vẫn chưa có động tĩnh gì, chắc không có chuyện gì đâu.”

“Được rồi, nơi này giao cho cậu vậy.” Công Tôn Tỉ Trọng vỗ vai Tống San, cuối cùng liếc mắt nhìn doanh trận quân Phong-Phong một lần, sau đó xoay người rời đi.

Dẫn hơn mười thị vệ tới phủ đệ, nhưng vừa mới qua hai con đường, một cột lửa phừng lên, chiếu sáng nửa thành.

“Đó là…” Công Tôn Tỉ Trọng nhìn về hướng ánh lửa.

“Tướng quân, đó là nơi chúng ta tích trữ quân lương tại Đông thành.” Một tên thị vệ đi bên cạnh lập tức đáp.

“Chẳng nhẽ…” Công Tông Tỉ Trọng còn chưa nói hết lời, mấy cột lửa liên tiếp bùng lên, nhất thời cả Đỉnh thành đều chìm trong ánh lửa. Gió đêm phất qua, thế lửa càng lớn, ngọn lửa rực cháy cả mảng trời. Bầu trời đen như mực phản chiếu một màu đỏ sẫm.

“Cháy rồi! Cháy rồi! Cháy rồi…”

Tiếng kêu la kinh hoàng nổi lên bốn phía, tiếng mở cửa lạch cạch cùng lúc vang lên.

“Ôi! Hình như là ngoại ô phía Tây bị cháy rồi!”

“Phía bắc thành cũng cháy kìa!”

“Lửa phía đông thành lan sang cả đường phố rồi!”

“Trời ơi! Khắp nơi đều là hỏa hoạn! Thế này là thế nào?”

“Lửa lớn thế thì cứu sao đây?”

Tức thời, khắp nơi nơi Đỉnh thành đều rối loạn, người vội vàng cứu hỏa, người vội vàng cướp giật tài sản, người gấp gáp gọi người nhà, người vội vàng chạy trốn… đi đôi với đủ loại tiếng thét chói tai, tiếng kêu thảm thiết do bị bỏng lửa, hay do hoảng sợ cực độ; tiếng khóc hoảng loạn của phụ nữ, trẻ em, cùng những tiếng chửi đổng… tôn thêm ánh lửa như đang thiêu cháy một góc trời. Đỉnh thành chợt như một nồi cháo hầm bà lằng sục sôi.

“Không được hoảng! Không được hoảng!” Công Tôn Tỉ Trọng quát lớn những người dân bỏ chạy sát người, thế nhưng chẳng người nào nghe được lời ông nói.

“Tướng quân, chuyện này là thế nào. Sao chỗ nào cũng bén lửa thế? Chuyện này… làm sao bây giờ…” Nhìn ánh lửa cao ngút trời, mấy tên thị vệ cũng tỏ vẻ hoảng hốt.

“Cứu hỏa trước đã!” Công Tôn Tỉ Trọng quát.

“Vâng… vâng…” Đám thị vệ lập tức chạy đi, nhưng mới chạy được vài bước đã chạy về, “Tướng quân, trước tiên cứu nơi nào ạ?”

Công Tôn Tỉ Trọng siết chặt đại đao bên hông, cơ mặt nhăn nhúm, cuối cùng cũng hít một hơi thật sâu, nói: “Truyền lệnh bản tướng quân, để Tào tham tướng dẫn hai nghìn binh lính cứu hỏa phía đông thành, sai Lý phó tướng dẫn binh cứu hỏa phía tây thành, lệnh Tạ tướng quân dẫn hai nghìn binh cứu hỏa phía bắc thành, cho…” Ông còn chưa nói hết lời, chợt nghe một tiếng la hoảng: “Tướng quân!”. Một tên thị vệ nhào về phía ông, lúc ngã xuống đất, một mũi lên lửa bắn trúng vào nơi ông vừa đứng.

Còn không đợi ông kịp phản ứng, vô số mũi tên lửa từ bốn phương tám hướng phóng tới, Công Tôn Tỉ Trọng kéo tên thị vệ kia lăn trên đất, tránh tên bay. Nhưng có vài tên thị vệ tránh không kịp, bị tên bắn trúng. Nhất thời, tiếng hét thê lương nổi lên bốn phía.

Chẳng biết tên bắn trong bao lâu, làn mưa tên đầu lửa rực hồng cuối cùng cũng dừng lại. Công Tôn Tỉ Trọng đứng dậy từ một góc nhà, cảnh trước mặt khiến ông choáng váng. Vừa mới rồi, căn phòng đứng sừng sững bên đường nay đã bị vùi trong lửa. Ngọn lửa càng lúc càng to, có rất nhiều người dân chạy trốn từ giữa biển lửa, la hét chói tai… Còn hơn mười tên thị vệ vừa rồi còn đứng bên người, nay đã gục hết trên đất, người ngợm bén lửa, còn có tiếng kêu đau thảm thiết.

“Tướng… tướng… tướng quân…” Một tên thị vệ còn sót lại run lẩy bẩy đứng lên, hắn đã bị dọa đến mức phân nửa ba hồn sáu phách đã bay đi mất rồi.

“Hai vị công tử muốn bỏ thành trốn về Vương đô, nên mới phóng hỏa thiêu thành!”

“Đại quân nước Phong tiến công rồi!

“Công Tôn đại tướng quân đã hy sinh vì nhiệm vụ.”

Không biết từ đâu lại truyền đến âm thanh rót thẳng vào tai, từ xa tới gần, từ nhỏ tới lớn, từ ít tới nhiều… Bất quá chỉ trong chốc lát, những tiếng kêu thảm thiết này loan khắp toàn thành, vang vọng toàn thành. Dân trong thành vốn đã hoảng hốt khi nhìn thấy lửa lớn, lập tức lại càng hoảng sợ hơn.

“Quân Phong tấn công vào thành rồi! Quân Phong tấn công vào thành rồi! Chạy mau!”

Tiếng la hét dồn dập nối tiếp nhau. Ngay lập tức, mọi người chỉ biết chạy cắm đầu cắm cổ, chẳng còn bứt rứt gì với gia tài trong biển lửa, mặc cho người bị mình đạp dưới chân là người sống hay xác chết.

“Tùng tùng tùng… Tùng tùng tùng…”

Bỗng nhiên, một tiếng trống rung trời vang lên, át đi tiếng la hét rối loạn. Tiếng trống càng lúc càng trở nên rõ ràng, từng tiếng khiến trái tim thần dân Đỉnh thành rung động.

Ở nơi hỗn loạn thế này, khi não bộ còn để ý chuyện gì xảy ra, một gã binh sĩ chạy nhanh tới: “Tướng… tướng quân. Quân Phong… Phong công thành!”

“Công thành?” Công Tôn Tỉ Trọng lên tiếng hỏi lại.

“Dạ… phải. Thế tấn công vô cùng mãnh liệt, Tống tướng quân mời ngài đến ngay cổng thành!”

Công Tôn Tỉ Trọng lập tức quay người đi về phía cổng thành. Chưa được vài bước lại gặp một gã binh sĩ lao tới: “Tướng quân… tướng quân… có… có gian tế! Cổng thành bị tập kích! Cổng thành bị phá rồi!” Nói xong chữ cuối cùng, binh sĩ kia ngã xuống nền đất. Đằng sau cậu ta là một vệt máu kéo dài.

“Công chúa! Công chúa!” Tiếng gọi hoảng loạn cùng với tiếng gõ cửa tới tấp vang lên trước phòng ngủ công chúa Lang Hoa.

“Đừng ầm ĩ! Bản công chúa còn chưa ngủ đủ!” Trong lúc mơ màng, Lang Hoa phàn nàn. Nên biết rằng, để chuồn ra khỏi vương cung, trốn tránh sự truy hỏi của phụ vương, nàng đã hai ngày không ngủ yên ổn. Hôm nay lại bị hai người anh cùng với tên tướng quân ghê gớm Công Tôn đại tướng quân gì gì ấy lải nhải cả ngày. HIện tại nàng chỉ muốn ngủ một giấc không biết trời trăng!

“Công chúa! Công chúa! Mau mở cửa đi!” Ngoài cửa, thị nữ Phẩm Lâm theo hầu Lang Hoa từ vương cung chuồn ra vẫn tiếp tục la hét.

“Còn ầm ĩ nữa, bản công chúa đưa ngươi đi Nam man lấy chồng đấy!” Lang Hoa càu nhàu một tiếng, trở mình rồi lại tiếp tục ngủ.

“Công chúa! Người mau dậy đi! Trong thành cháy to, đại quân Phong Mặc cũng đánh vào rồi!” Lúc này, Phẩm Lâm dùng cả tay chân đập cửa phòng, chỉ cầu mong vị công chúa không biết tai họa sắp xảy ra kia tỉnh lại.

“Cái gì?” Lang Hoa nhảy phốc lên, đi chân trần ra mở cửa, “Phẩm Lâm, em nói Phong quân đánh vào thành rồi?” Giọng nói thể hiện sự hoang mang, sợ hãi, đôi mắt lại lóe lên sự hung phấn.

“Đúng vậy, công chúa, quân Phong đã đánh vào thành rồi, sẽ đánh tới nơi này nhanh thôi. Người hãy mau đi cùng nô tỳ!” Phẩm Lâm kéo Lang Hoa rồi đi ra ngoài, “Hai vị công tử đã chuẩn bị tốt xe ngựa, cũng đưa toàn bộ thị vệ bảo vệ vương cung sang, dặn nò nô tỳ đánh thức công chúa rồi lập tức cùng bọn họ tụ họp!”

“Chờ một chút! Phẩm Lâm!” Lang Hoa bám lấy cột nhà, không chịu dời bước, “Ta không cần trốn! Bản công chúa muốn đánh đuổi quân Phong, lập đại công vì phụ vương!”

“Công chúa của em ơi, ở lúc như thế này người đừng bướng bỉnh nữa!” Phẩm Lâm cố sức kéo Lang Hoa đi, “Bây giờ trong nội thành loạn lắm rồi, nghe nói Công Tôn tướng quân cũng đã hy sinh vì nhiệm vụ, đến cả hai vị công tử cũng phải trốn đi. Người chỉ là một cô gái, lẽ nào có thể xoay chuyển được tình thế? Người phải mau đi cùng nô tỳ thôi!”

“Ta không đi!” Lan Hoa giằng khỏi tay Phẩm Lâm, chạy về phòng. “Vào lúc này, đứng ra thể hiện tài cán mới thấy được sự quan trọng của công chúa Lang Hoa ta! Đợi ta đẩy lùi quân Phong cứu Đỉnh thành thì sẽ được một trận thành danh, còn nổi tiếng hơn Phong Tích Vân kia!”

“Công chúa! Đây là chiến trường! Người cho rằng những tên quân Phong kia là thị vệ người hay đùa giỡn trong cung sao? Họ đều là những kẻ giết người không chớp mắt!” Phẩm Lâm nóng nảy, đuổi theo đến giữa phòng, đã thấy cô chủ của mình đang lục lọi tìm đồ khắp nơi, “Công chúa, người làm gì thế?”

“Khôi giáp của ta đâu? Phẩm Lâm, những thứ chúng ta mang đến em để đâu mất rồi. À… tìm được rồi! Cung tên do phụ vương đặc biệt rèn cho ta!” Lục tung mọi thứ, cuối cùng Lang Hoa cũng tìm được thứ nàng muốn, “A! đây là đoản đao của ta!” Lang Hoa kêu một tiếng vui vẻ, cầm cung tên và đoản đao được chế tạo vô cùng đẹp và tinh tế, khảm những viên đá quý vô cùng lộng lẫy lên.

“Công chúa!” Phẩm Lâm kêu lên, “Người…”
“A! Khôi giáp của ta!” Lang Hoa lại lôi ra một bộ khôi giáp màu đỏ rực, “Phẩm Lâm, mau tới giúp ta mặc đồ!”

“Công chúa!” Phẩm Lâm nghe tiếng la hét ngoài cung, lòng như lửa đốt, vội vàng tới bên Lang Hoa giúp nàng mặc giáp với tốc độ cực nhanh. Dù sao, có chạy trốn cũng phải mặc xong quần áo, “Để cho chúng ta chạy được từ cửa sau, xe ngựa của hai vị công tử đã đứng ở kia, chúng ta phải nhanh lên một chút!”

Lang Hoa làm như không nghe thấy lời của cô nàng, mặc áo giác, đội khôi mũ, cúi đầu xem xét một phen, ừ, quả thật có tư thế hiên ngang oai hùng! Nắm chặt đao cung, ngẩng đầu bước về phía ngoài cung.

“Công chúa! Công chúa! Đi bên này!” Phẩm Lâm đuổi theo nàng.

“Phẩm Lâm, em theo hai vị ca ca quay về vương đô đi, chờ ta đẩy lùi được quân Phong sẽ đón em tới!” Lang Hoa không quay đầu, chỉ dặn dò thế. Đôi mắt sáng rực nhìn về phía cửa cung. Chỉ cần bước ra khỏi cánh cửa này, nàng có thể giết địch kiến công được rồi. Vừa nghĩ đến thế, nàng liền hưng phấn muốn nhảy dựng lên!

“Công chúa! Người không thể đi mà!” Phẩm Lâm kêu to.

“Phẩm Lâm, không được theo!” Lang Hoa quay đầu quát cô nàng một tiếng, “Đây là mệnh lệnh của bản cung!” Nói xong, nàng quay người bước về phía cửa cung.

“Công chúa… công chúa!” Phẩm Lâm nhìn bóng hình chạy ngày càng xa, không khỏi gấp đến độ kêu gào lên, “Người quay về đi! Công chúa!” Nhưng bóng hình đó đã biến mất rất nhanh ngoài cửa cung.

“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?” Phẩm Lâm túm vạt áo lẩm bẩm, bây giờ phải làm sao đây?

Bước ra khỏi cửa cung, trước mặt là biển lửa. Ngọn lửa cao đến nỗi như thể sắp đốt cháy cả bầu trời. Trời đất như tiếp nối với nhau bằng cây cầu lửa này! Nóng, khói, mùi hôi thối tạt thẳng vào mặt, khiến người ta không tài nào thở nổi. Dời mắt nhìn lại, khắp nơi nơi đều thấy sĩ binh mặt áo giáp trắng đen vung đao chém giết binh sĩ Bạch quốc giáp đỏ. Còn trên mặt đất đầy rẫy nhưng binh sĩ giáp đỏ, thỉnh thoảng còn có người ngã xuống. Trong ánh lửa, mặt đất biến thành màu đỏ… là màu đỏ của máu và… người chết đi! Tiếng đau đớn, chém giết không ngừng bên tai, như kim châm thủng màng nhĩ… Mùi máu tươi nồng nặc, mùi cháy khét của mọi thứ trong biển lửa hòa cùng gió đêm xâm nhập từng ngóc ngách trong thành. Trong ánh lửa đỏ rực cháy, mọi thứ dường như đang nhảy nhót, mọi thứ dường như đang biến dạng méo mó, trời đất đã không còn là trời đất kia.

“Ọe!” Dạ dày cuộn lên, Lang Hoa liền lấy tay che miệng lại.

Đây… Vì sao lại thế này? Không hề giống với tưởng tượng của nàng! Không! Không phải như thế! Vì sao lại có nhiều máu như vậy? Vì sao lại chết nhiều người như vậy? Không phải như vậy! Đáng ra phải là… Đây không phải là chiến trường cát vàng tung trời, nàng dẫn thiên quân vạn mã rong ruổi, bắn tên khiến Lan Tức ngã ngựa, giơ đao chém Tích Vân dưới chân, sau đó lấy kỳ trận huyền môn vây khốn quân địch, không tổn hại người nào đã đánh bại Phong Vân kỵ, Mặc Vũ kỵ. Sau đó uy danh Bạch Lang Hoa nàng sẽ truyền khắp thiên hạ, truyền tụng tới muôn đời? Nhưng… vì sao cảnh tượng lại thế này? Nhưng ngọn lửa này, những xác chết này, máu tươi nơi đây, tiếng kêu thê lương thảm thiết… đây còn là Đỉnh thành sao? Đây còn là tòa thành tuyệt đẹp với danh xưng “Bạch quốc Lang viên” sao? Không! Đây không phải là Đỉnh thành! Đây là địa ngục!

 

About Lily Tran

Something inside...

Thảo luận

30 thoughts on “Tranh Thiên Hạ – Chương 36

  1. Thanks chu nha nhe, long time no see :)

    Posted by Lili | 16.10.2013, 10:09
  2. Con bé Bạch Lang Hoa này hơi ảo tưởng về sức mạnh :((

    Posted by Tiểu Anh | 16.10.2013, 11:45
  3. Cuoi cung da co chap moi
    *tung hoa**tung hoa*

    Posted by Hasu | 16.10.2013, 15:48
  4. Cam on bạn nhieu nha.

    Posted by mualihoa | 16.10.2013, 17:27
  5. Chúc mừng bạn lily tran đã đi được hơn nửa đường rồi nhé! Hố này xem ra thi công hơi bị lâu à nha! Nhưng bù lại được cái chất lượng, cố lên nha bạn *Tung hoa* Truyện ngày càng hấp dẫn! Mong rằng sự trở lại lần này của bạn sẽ lâu hơn ;) => Ta lại có việc để làm rồi (Cổ vũ, tung hoa)!

    Posted by Khách | 17.10.2013, 12:39
  6. Mừng em quay lại. Khúc anh Tức ghen với Xuyên Vũ iu quá. Hai người chủ k thể hiện ra tình cảm gắn bó nên thuộc hạ cứ lườm nhau hoài, muốn 4 tướng vui vẻ với nhau ghê. Khúc chiến tranh thiệt khốc liệt. Nghĩ em công chúa mà cầm cây kiếm dát ngọc ấy, chẳng lẽ tháo ngọc chọi kẻ thù :-s.
    “cháy đế mức”->đến,”xoa cầm”-> cằm,”cuối cùng liếc mắt nhìn doanh trận quân”-> doanh trại (?),”HIện tại”-> Hiện, “hung phấn”-> hưng,”mặt áo giáp”-> mặc

    Posted by Nonchalance | 18.10.2013, 20:13
  7. thank bạn nha…… rất mừng vì bạn trở lại… truyện rất hay ah

    Posted by Khách | 26.10.2013, 22:08
  8. ban ơi.truyền hay qua.ban lam nhanh nha.minh đoc mê luôn.thân.

    Posted by Khách | 05.11.2013, 13:07
  9. ôi…chờ mong :3

    Posted by TI Amo | 09.11.2013, 23:44
  10. Mong cho chap tiep theo qua.chaizo…!!!

    Posted by Hasu | 04.12.2013, 19:26
  11. Ẻm công chúa đang mơ phỏng =))) để em, em xung phong * phi vào đạp * cho ẻm một phát =)))

    Posted by Khách | 28.12.2013, 18:13
  12. Ừm ss ơi, bao giờ có chap mới vậy ss?

    Posted by vt | 24.01.2014, 17:13
  13. Truyện thật sự rất hay… cố lên bạn nhé

    Posted by Khách | 16.02.2014, 21:02
  14. vẫn vô ra nhà bạn ngóng chờ…

    Posted by hasu | 04.03.2014, 21:06
  15. truyện rất hay mình :)) mong bạn sẽ sớm trở lại…

    Posted by Hàn Du | 29.04.2014, 15:44
  16. Thật sự cảm ơn chủ thớt rất nhiều vì công sức mà bạn đã bỏ ra để có một bộ truyện hay thế này
    Bạch phong tịch- tích vân công chúa, nàng là nữ hiệp duy nhất trong lòng ta. Tạo hình tính cách của nàng quá đặc biệt và độc nhất vô nhị, chính cái tính cách và cái nụ cười của nàng khiến bất kể là nam hay nữ, già hay trẻ đều muốn hướng theo nàng. Nữ nhân của lòng ta.
    Thật ra ngay từ đầu đã biết nam chính k phải a yến nên kể từ khi a xuất hiện lẫn lúc a chết đi cũng k có nhiều tình cảm vs a này lắm. Còn a tuyết không thì xác định là a khó có đất để mà chen rồi. Bằng chứng là đến bây giờ theo trí nhớ của ta a cũng chỉ mới gặp c tịch có 1 lần duy nhất thôi thì phải.
    Còn a phong tức thì chắc khỏi phải nói nữa rồi, mỗi chap tiếp theo là mỗi chap yêu a nhiều hơn, và cho dù các a lhasc có tranh nhau đến đổ máu mặt, lòi con mắt thì kết cục đc định sẵn ngay từ đầu vẫn là a sẽ đứng cùng c tịch mãi mãi a <3
    A hoàng triều trông thế mà nặng tình vs chị thiệt, thích a ấy chỉ sau a tức. Nhưng mà cái hoàng quốc mày cũng thiệt, có mấy nam nhân đứng đầu thì ngoại trừ một a đứng bét trong mấy a đứng đầu thì a nào cũng hướng tim về phía địch của mình rồi, dẫu sao cũng chia buồn trước với các a.
    Còn về a ngọc vô duyên thì thiệt sự k thích a này ngay từ cái lần đầu xuất hiện rồi, bởi vì tạo hình a ấy k thật cho lắm, hay nói chính xác ra là k tin thế giới này có người như a tồn tại. K chỉ thế mà cái tính cách của a cũng làm mình k thích đc, yêu thì cứ nói là yêu như a hoàng triều ý, việc gì cứ phải che che giấu giấu tự lừa mình lừa cả người khác làm gì, hầy
    Đọc môt mạch từ đầu truyện đến đây bây giờ mới com tks chủ thớt rồi nhận xét qua loa một chút về mấy nhân vật chính tí, lần nữa cảm ơn bạn chủ thớt nhen :Đ

    Posted by Bobby | 15.06.2014, 10:35
  17. bạn ơi truyện còn tiếp tục không, mình không có ý hối bạn nhưng tại thấy đăng lâu rùi không thấy update không biết thế nào.

    Posted by gaubonganvung | 18.06.2014, 06:25
  18. trời ơi con bé Bạch Lang Hoa này , nuông chiều quá riết …………………….

    Posted by Alex+Koks | 30.06.2014, 04:38
  19. b ơi b đừng drop bộ này nha lâu lm r k thấy chap ms, tủi thân :(( vẫn hóng truyện của b ngày ngày…

    Posted by Khách | 19.07.2014, 22:05
  20. ss ơi.ss đâu r.ss mà k trở lại.e đăng tin tìm trẻ lạc bây h :(((((((((((

    Posted by Ciel Phantomhive | 19.08.2014, 22:39
  21. T ai sao dang doc lai ngung vay chan qua

    Posted by Khách | 20.09.2014, 12:22
  22. bạn Lily ơi, bạn lỡ làm bộ truyện này rồi bạn làm cho tới đi bạn, hic tớ hâm dở đang ôn thi cũng mò mẫm đọc, sáng mai thi rồi mà h còn đang ngồi đọc truyện của bạn nè, bạn đừng có drop truyện nhá.

    Posted by Bella | 19.10.2014, 17:32
  23. Cảm ơn Lily! Mong Lily cố gắng tiếp tục làm truyện này ! Anh chị em nào có truyện lịch sử quân sự nào chất lượng giới thiệu mình đọc với !

    Posted by nhiepvientruyphong | 28.10.2014, 11:34
  24. Nàng vừa ra chap ms làm ta sướng quá ra tiếp đi nàng đừng để ta mừng hụt nhé bao nhiêu ng đag trông chờ vào bn dó

    Posted by Nga Ngố | 16.11.2014, 12:36
  25. Nàng ơi, tần suất ra chương của nàng là mỗi tuần 1 chương à?

    Posted by Diệp Trăn | 26.12.2014, 11:52
  26. Khi nào có chương tiếp zậy ad,ngóng quá đi

    Posted by vy võ | 07.07.2015, 14:18

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Lịch post truyện

Truyện sẽ ra vào CN hàng tuần. Đều đặn. Nếu t2 mà vẫn không thấy truyện các bạn nhớ giục mình nhé :D

Một phút điền email và bạn sẽ có ngay lập tức những bài mới trong ngày

Join 863 other followers

Lưu trữ

%d bloggers like this: