hàng về...
Chờ em lớn, được không?

Chờ Em Lớn, Được Không? – Chương 31

CHỜ EM LỚN, ĐƯỢC KHÔNG?

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Biên tập: Lily Trần

Chương 31

*

An Nặc Hàn chưa bao giờ mong đợi như vậy, chờ mong bầu trời thăm thẳm, chờ mong rừng rậm nguyên sinh bạt ngàn, chờ mong âm thanh của sóng biển, âm thanh lên xuống của thủy triều, chờ mong màu sắc của hoa bỉ ngạn tràn ngập khu vườn, cùng với cô gái nhỏ làm mặt quỷ với anh giữa bụi hoa.

.

Trong lúc chiếc tháng máy dùng để ngắm cảnh dần dần đi xuống, những cảnh vật xa lạ không ngừng được phóng to lên.

Thang máy dừng lại tại tầng một, cửa vừa được mở ra, một người đàn ông vội vội vàng vàng chạy vào trong thang máy.

An Nặc Hàn nhanh chóng đứng che trước người Tô Thâm Nhã, đánh giá người đàn ông quá liều lĩnh này. Người này thân hình cao lớn, tóc vàng mắt xanh, điển hình cho dáng vẻ người ngoại quốc. Thường nói, đàn ông ngoại quốc rất lịch sự phong cách, rất ít người lỗ mãng thế này.

“Xin lỗi! Xin lỗi!” Người đàn ông vừa nói vừa gấp gáp ấn tầng 79.

“Không sao!” Tô Thâm Nhã dùng tiếng Anh trả lời. Cô kéo ống tay áo của An Nặc Hàn, đi về phía ngoài cửa thang máy. “An, em không sao, đi thôi.”

Đột nhiên, người đàn ông kia thoáng sửng sốt, quay đầu nhìn An Nặc Hàn, khuôn mặt lộ ra vẻ thoải mái.

“Ông Anthony.” Người đàn ông cẩn thận lấy ra một bức thư từ bên trong áo, đưa cho anh bằng hai tay. “Đây là thư của ông.”

Thì ra là đi đưa thư cho anh. Quả nhiên một giây đồng hồ cũng không muộn. “Cám ơn!”

An Nặc Hàn nhận thư, trực tiếp mở bức thư được dán kín ra, vừa đi vừa nhìn những nét chữ trên mặt giấy.

Trang giấy thư đẹp đẽ tỏa ra mùi hương xưa cũ.

“Anh Tiểu An…” Nhìn thấy bốn chữ này, trong lòng An Nặc Hàn run lên. Bên tai lại vang đến tiếng gọi thân quen của Mạt Mạt. Bước chân anh chậm lại, sợ rằng chỉ vì sự lay động của tờ giấy mà anh nhìn sót mất chữ nào.

“Khi anh nhận được bức thư này, em đã qua sinh nhật mười tám tuổi.

Em đã trưởng thành, không cần anh chăm sóc và chiều chuộng.

Em rất vui, anh có thể không cần vì thực hiện lời hứa mà phải lấy em.

Em cũng có thể không cần lại dùng lời nói dối lừa anh nữa.

Em cuối cùng cũng có thể nói cho anh biết: Anh Tiểu An, em yêu anh!”

Bước chân An Nặc Hàn chững lại, anh quay đầu nhìn lại những câu chữ trên mặt giấy một lần nữa.

Anh có thể không cần vì thực hiện lời hứa mà phải lấy em!

Em cũng có thể không cần lại dùng lời nói dối lừa anh nữa”

Anh hơi có phần không hiểu rõ ý hai câu này của Mạt Mạt này, càng nghĩ lại càng không hiểu.

Nôn nóng muốn biết cô ấy muốn viết cái gì, anh rất muốn lướt nhanh qua những câu chữ dưới đấy, nhưng rồi lại lo lắng bỏ lỡ mất thông tin quan trọng gì. Thế nên anh kìm nén tâm tình nôn nóng, thong thả nhìn, đọc cẩn thận.

Từ lúc còn rất bé rất bé, em đã ao ước tổ chức hôn lễ tại nhà thờ lớn nhất Hy Lạp, dưới sự chúc phúc của Athena đi tới bên cạnh anh…

Anh nói em là một đứa trẻ, không thể nhẹ nhàng mà nói ra lời yêu. Thật ra yêu một người và tuổi tác không liên quan đến nhau. Mười tuổi cũng tốt, hai mươi tuổi cũng tốt, đều không quan trọng, quan trọng là người anh yêu lớn đến đâu.

Khi anh mười tuổi, em là một đứa trẻ sơ sinh, anh đương nhiên không thể yêu em.

Nhưng khi em mười tuổi, anh là một chàng trai rất hấp dẫn.

Thế nên, em vẫn luôn yêu anh.”

Đoạn này khiến An Nặc Hàn nhớ lại một ngày vào rất nhiều năm trước, anh kiệt sức nằm trên võ đài, từng hứa với cô: Chờ đến khi cô mười tám tuổi, nếu cô vẫn còn yêu anh, anh sẽ lấy cô…

Thì ra cô vẫn còn nhớ rõ.

Trong lòng cảm xúc dâng trào, anh tiếp tục nhìn xuống tiếp.

Mãi cho đến ngày hôm nay em mới nói cho anh biết, vì em không muốn anh vì lời hứa với em, lại một lần nữa bỏ lỡ mất người con gái anh yêu!

Anh Tiểu An, đừng quan tâm đến em, em không hề yêu anh, em sẽ lấy chồng, em sẽ hạnh phúc, em sẽ chăm sóc tốt bản thân, em sẽ sống cuộc sống thật vui vẻ hạnh phúc!

Hứa với em, anh phải thật yêu thương chị Thâm Nhã!

Em gái mãi mãi không lớn trong mắt anh: Hàn Mạt”

Thấy hai chữ “Thâm Nhã”, An Nặc Hàn lấy tốc độ nhanh nhất nhìn lại thời gian bức thư được viết: ba năm trước…

Ba năm trước Mạt Mạt đã biết đến cái tên này.

Lẽ nào Mạt Mạt làm tất cả mọi chuyện là vì…

Cô yêu anh?

Trong trí nhớ của An Nặc Hàn, Mạt Mạt trước tuổi mười lăm mỗi ngày đều đặt những lời như “Em yêu anh” và “Anh lấy em” ở bên môi, anh nghe đến thật kiên nhẫn. Sau mười lăm tuổi, anh đã sớm làm quen với hai câu nói này, luôn ngóng trông lúc nào sẽ lại được nghe, thế nhưng cô chưa từng nói lại.

Anh cho rằng cô không hề yêu anh, cho rằng đã không có tình yêu, giữa hai người còn có tình thân, có có tình bạn… Nhiều loại tình cảm dung hòa với cùng với nhau, tình yêu có vẻ chẳng phải điều quan trọng.

Hiện giờ nghĩ lại, đây cũng là một thứ đáng buồn. Bản thân có nhiều thứ tình cảm, vậy mà thứ đó lại khiến bọn họ không hiểu được phải quý trọng tình yêu.

Một bức thư, Anh Nặc Hạn đọc đi đọc lại đến ba lần, từng câu từng chữ đều thể hiện cho anh thấy sự tủi thân và tình cảm thầm mến đặt sâu trong lòng không cách nào nói thành lời của cô.

Giấy viết thư bị anh vò trong lòng bàn tay. Trái tim anh cũng bị bức thư chậm trễ này giày vò đến vỡ nát.

Nếu Mạt Mạt đang ở trước mặt anh, anh cũng sẽ vò nát cô, giày vò tiến vào cơ thể. Hỏi cô một chút: Vì sao không nói vào thời điểm cách đây ba năm, ba tháng trước cũng được, cớ gì lại là hiện tại?

Anh còn muốn hỏi cô: Vậy thì hiện tại thì sao? Em có còn yêu anh không, hay có lẽ đã yêu Tiêu Thành?

Đáng tiếc là trước mặt anh hiện nay không phải Mạt Mạt, mà là người vợ chưa cưới danh chính ngôn thuận. Bố mẹ cô ấy còn đang đợi anh trong nhà hàng.

Xe khách sạn gọi đã đứng chờ ở cửa, tài xế xuống xe, mở cửa cho họ…

Ngón tay anh siết chặt bức thư trong tay, bức thư đến muộn ba năm này không biết là đẩy anh lên thiên đường hay vùi anh xuống địa ngục.

Tô Thâm Nhã nhìn ra sự khác thường của anh, hỏi: “An, bức thư này là của Mạt Mạt viết sao?”

Anh gật đầu.

“Em có thể đọc bức thư này không?”

Xuất phát từ sự tôn trọng, An Nặc Hàn đưa bức thư cho cô.

Tô Thâm Nhã đọc xong bức thư, nụ cười trên khuôn mặt khó duy trì thêm được nữa. Lớp phấn mỏng trên mặt không che đậy được sắc mặt tái nhợt của cô.

“Nếu không nhận được bức thư này, anh sẽ lấy em sao?” Khi cô hỏi điều này, đôi môi run rẩy.

“Sẽ!” Anh nhìn cô, dùng giọng nói chân thành nhất nói với cô: “Nhưng… anh đã từng hứa với Mạt Mạt, sẽ để lại tình yêu cho cô ấy.”

“Em biết rồi!” Tô Thâm Nhã tháo chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay xuống, đưa lại cho anh cùng với bức thư. “Anh đi đi.”

“Có cần anh đi nhận lỗi với bác trai bác gái không?”

“Không cần, em sẽ giải thích cho họ.”

“Cám ơn!”

Từ đầu đến cuối, Tô Thâm Nhã không hề rơi một giọt nước mắt, luôn luôn duy trì dáng vẻ cao nhã nhất.

Từ đầu đến cuối, Tô Thâm Nhã cũng không nói cho anh, Mạt Mạt thật yêu anh…

Không thể nói ai đúng ai sai, chẳng qua mỗi người đều có cố chấp gì đó mà thôi!

***

Đêm đó, An Nặc Hàn bay thẳng về Anh.

An Nặc Hàn từ chức, giao lại toàn bộ mọi thứ còn lại ở Anh cho bạn bè.

Ngày hôm sau, anh ngồi trên máy bay trở về Australia.

Máy bay vẽ một đường trên bầu trời xanh thẳm Australia, vút lên trời cao.

Luồng khí lưu xóc nảy tạo thành âm thanh va đập vào cánh máy bay…

An Nặc Hàn chưa bao giờ mong đợi như vậy, chờ mong bầu trời thăm thẳm, chờ mong rừng rậm nguyên sinh bạt ngàn, chờ mong âm thanh của sóng biển, âm thanh lên xuống của thủy triều, chờ mong màu sắc của hoa bỉ ngạn tràn ngập khu vườn, cùng với cô gái nhỏ làm mặt quỷ với anh giữa bụi hoa.

Vài ngày nữa Mạt Mạt sẽ tròn mười tám tuổi, đã tới lúc anh thực hiện lời hứa của mình.

Lần này, An Nặc Hàn đã quyết định: bất kể Mạt Mạt có từ chối, anh đều phải thực hiện lời hứa hẹn.

Anh sẽ đưa cô đi Hy Lạp, đứng trước tượng của nữ thần Athena, kết hôn với cô…

P/S: Hôm qua mệt quá ngủ li bì 12 tiếng, quên mất không post. Hôm nay mọi người đọc một lèo nhé!

About Lily Tran

Something inside...

Thảo luận

17 thoughts on “Chờ Em Lớn, Được Không? – Chương 31

  1. Vua dinh chay ra thi lai thay chapter nay, vui qua la vui. Du khong biet ket qua cuoi cung se ra sao, nhung qua toi chapter nay long nhe nhom duoc mot ti, cam on Lily.

    Posted by quynhquynh12 | 21.04.2012, 03:56
  2. Hi mất ngủ được´lợi
    Thanks nang

    Posted by chippuppy | 21.04.2012, 04:00
  3. woa…. An Nac Han va Mat Mat co the gap dc nhau o chap sau chua vay??? Hay lai tiep tuc 1 cuoc hanh trinh ruot duoi nhau???

    Mong cho chapter sau. Thanks ban vi da edit nhanh nhu vay…. ^^

    Posted by july23 | 21.04.2012, 05:07
  4. cám ơn tỷ đã đến kịp lúc… trước khi e đi ngủ…hehe thees này có thể cười tr mơ được rồi =)))

    Posted by starduste12 | 21.04.2012, 05:36
  5. thanks

    Posted by thythy82 | 21.04.2012, 05:57
  6. cuoi cung cung gap nhau rui thanks ban nhieu

    Posted by lequyen | 21.04.2012, 06:01
  7. tks ss

    Posted by koytiny | 21.04.2012, 13:09
  8. Đọc chap này thấy tội Tô Thâm Nhã quá, thật là kiên cường…

    Posted by Thiên Vy | 21.04.2012, 14:08
  9. ui. the la cung da den.
    thanks!

    Posted by xanhxao | 21.04.2012, 16:55
  10. thank t/y! chương này cảm động quá!!!
    *khóc thút thít* >>> t/y ơi, có khăn giấy ko???

    Posted by vongnguyetcung | 21.04.2012, 19:31
  11. đọc chap này buồn quá :( huhu

    Posted by Mít & Pâu | 23.04.2012, 14:04
  12. k hiểu sao ngay từ đầu m rất thik Thâm Nhã >”< đọc đoạn này thấy tội cho Thâm Nhã qá

    Posted by Du Du | 28.04.2012, 06:54
  13. ko đâu…chị Thâm Nhã này vốn bjt MM yêu NH và NH cũng có tình cảm vs MM……yêu quá nên bây giờ chỉ chấp nhận kết cục này thôi….cái j ko phải của mình thì mãi mãi ko thuộc về mình….đơn giản mà ít ng` hiểu

    Posted by Oly Tran | 30.04.2012, 01:30

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Lịch post truyện

Truyện sẽ ra vào CN hàng tuần. Đều đặn. Nếu t2 mà vẫn không thấy truyện các bạn nhớ giục mình nhé :D

Một phút điền email và bạn sẽ có ngay lập tức những bài mới trong ngày

Join 863 other followers

Lưu trữ

%d bloggers like this: