hàng về...
Chờ em lớn, được không?

Chờ Em Lớn, Được Không? – Chương 28

CHỜ EM LỚN, ĐƯỢC KHÔNG?

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Biên tập: Lily Trần

Chương 28

*

Đàn bà, có thể ngây thơ, có thể vô tri, nhưng ít nhất cũng phải biết được thứ bản thân mình muốn là gì. Muốn cái gì cũng đều không sai, chỉ là đừng cái gì cũng muốn, càng không thể cái gì cũng không tự mình nỗ lực, một lòng muốn tìm được từ trên người đàn ông.

.

Trên đường ra sân bay, An Dĩ Phong thoáng nhìn qua sắc mặt An Nặc Hàn. “Cãi nhau với Mạt Mạt à?”

“Đâu có.” An Nặc Hàn lắc đầu. Một thằng đàn ông lớn đầu như anh mà lại đi cãi nhau với một đứa trẻ mười sáu tuổi, thật quá nực cười!

“Bố nghe nói tối qua con đi gặp Tiêu Vi.” An Dĩ Phong hỏi hơi có phần đột ngột.

An Nặc Hàn cũng không hề cảm thấy việc này ngoài ý muốn. Cơ sở ngầm của An Dĩ Phong ở bên ngoài rất nhiều, không có chuyện gì có thể qua được mắt ông. “Gặp mặt mà thôi.”

“Thấy cô ta trở thành cái dạng như bây giờ, có phải đang thương tiếc không? Hận bố chia rẽ hai đứa à?”

An Nặc Hàn thản nhiên cười. “Chưa đến mức thương tiếc, chẳng qua con cảm thấy cô ấy hơi đáng thương, đến bây giờ vẫn còn không biết thứ cô ấy muốn là cái gì.”

Đàn bà, có thể ngây thơ, có thể vô tri, nhưng ít nhất cũng phải biết được thứ bản thân mình muốn là gì.

Muốn trái tim của đàn ông, muốn cuộc sống xa hoa bao người mơ ước, muốn sự lãng mạn rung động lòng người, muốn sung sướng, hoặc muốn thành công… muốn cái gì cũng đều không sai, chỉ là đừng cái gì cũng muốn, càng không thể cái gì cũng không tự mình nỗ lực, một lòng muốn tìm được từ trên người đàn ông. Điều đó bất kì người đàn ông nào cũng không thể cho nổi.

Tiêu Vi thật ra đã nhận được rất nhiều, nhiều hơn rất nhiều so với Mạt Mạt. Thế nhưng cô chư bao giờ biết quý trọng những thứ mình đang có, một lòng nghĩ đến những thứ mình không có mà người khác nắm giữ trong tay.

Thứ bản thân mình không chiếm được, cô cũng không để người khác đạt được.

Thế nên cuộc đời của cô nhất định là bi kịch! Mãi mãi luôn là bi kịch!

Biểu tình của An Dĩ Phong dường như rất hài lòng, vỗ vai anh. “Mạt Mạt còn nhỏ, cho cô bé thêm chút thời gian nữa con ạ. Cô bé nhất định sẽ hiểu ra bản thân mình muốn cái gì.”

“Bố, bố yên tâm đi, con biết cái gì quan trọng, cái gì không quan trọng.”

Trước đấy rất lâu, An Nặc Hàn chỉ biết nhà họ Hàn và nhà họ An gia tồn tại một quá khứ không thể bị người khác vạch trần. Của cải của nhà họ được tích lũy trên tội ác.

Hàn Trạc Thần không thể giao sự nghiệp của chính mình cho người ngoài, bởi vì chỉ cần hơi sai lầm một chút, không chỉ sự nghiệp huy hoàng ngày hôm nay của ông bị hủy hoại trong chớp mắt, mà ngay cả tínhmạng của ông cũng khó có thể bảo đảm được.

Mạt Mạt từ tấm bé đã được bảo vệ rất tốt, tính nết trời sinh đơn thuần, không thể kế thừa mọi thứ của bố cô được.

Sự nghiệp to lớn nắm giữa ranh giới trắng và đen này Tiêu Thành cũng không đảm đương nổi, những người đàn ông khác cũng không đảm đương được!

Thế nên mọi thứ này đều phải do An Nặc Hàn gánh vác.

Có đôi khi An Nặc Hàn thường nghĩ, nếu có người có khả năng gánh lấy phần trách nhiệm này, anh có còn muốn lấy Mạt Mạt nữa không?

Ngay lập tức anh cười tự giễu mình.

Đây là giả thiết không thể thành sự thật.

Vậy mà anh không ngờ tới, cái giả thiết không thể thành sự thật này lại trở thành hiện thực.

Một năm sau, An Nặc Hàn ngồi trong phòng làm việc rộng rãi của mình, một tay cầm điện thoại, một tay ra sức day đầu sắp nổ tung của mình, giọng điệu bình tĩnh như giếng cổ lâu năm: “Thật ạ? Vậy thì tốt quá rồi, gửi lời chúc đến chú Thần hộ con.”

Đây quả thật là một việc vui, vợ của Hàn Trạc Thần mang thai, là một bé trai vô cùng khỏe mạnh. Việc này có ý nghĩa rằng ông đã có người thừa kế chân chính của mình. Thế nhưng anh không cười nổi, chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra.

An Dĩ Phong dừng lại một chút rồi nói: “Nghe Mạt Mạt nói, con có bạn gái ở Anh quốc rồi. tình cảm rất tốt có phải không?”

Lại thêm một cây kim độc đâm xuyên vào huyệt thái dương đau nhức của anh, làm anh hoàn toàn chết lặng. Trong khoảng thời gian gần đây, Mạt Mạt kiên trì muốn cùng đi Vienna với Thành học nhạc. Vì chuyện này mà cô đã vài lần cãi nhau với bố cô.

Mạt Mạt đã từng gọi điện cho anh vài lần, tỉ tê rằng cô rất muốn đi Vienna học nhạc, muốn đi quan sát thế giới bên ngoài. Cô hỏi anh liệu có thể giúp cô được không.

Câu trả lời của anh chỉ có hai chữ: Không thể.

An Nặc Hàn chưa bao giờ từng cự tuyệt những yêu cầu của Mạt Mạt. Đây là lần duy nhất, kiên định mà quyết đoán.

Mạt Mạt sửng sốt hỏi anh: Vì sao?

Anh trả lời cô: Chờ đến khi em mười tám tuổi, chờ em thật sự biết bản thân mình muốn cái gì, anh nhất định sẽ cho em tự do!

Thế nhưng anh chẳng làm sao ngờ được, Mạt Mạt lại nói rằng anh có bạn gái, bức anh tới giới hạn…

Thật lòng yêu thương một người sẽ không so đo trả giá và hồi đáp. Thế nhưng tình yêu cũng có giới hạn của nó, sự nhẫn nại của anh đã chạm tới giới hạn rồi…

An Dĩ Phong thở dài, nói: “Nếu tình cảm của hai đứa thật sự tốt, thì mang về đây đi.”

“Vâng.” An Nặc Hàn nói xong, treo điện thoại.

Nếu cô đã rất muốn cùng Thành đi Vienna học nhạc, anh cũng không tìm được bất kì cớ gì để không tác thành giúp cô.

Để cô đi ra thế giới bên ngoài quan sát đi, không trải qua chút mưa gió, cô ấy sẽ chẳng lớn được!

Bên ngoài có người gõ cửa.

“Mời vào.”

Tô Thâm Nhã đi vào trong, bộ đồ công sở trên người tôn lên sự giỏi giang khôn khéo của cô. Từ lúc hạng mục một năm trước suôn sẻ hoàn thành, An Nặc Hàn được thăng chức làm quản lý bộ phận kỹ thuật, Tô Thâm Nhã cũng được điều đến làm trợ lý của anh.

Anh luôn luôn là một người công tư rõ ràng, Tô Thâm Nhã cũng vậy. Thế nên giữa bọn họ không hề có điều gì khác.

“Cái này là bản phân tích thị trường vừa mới làm xong. anh xem qua một chút đi.”

“Để ở đó.” Anh nói. “Giúp tôi đặt hai vé đi Australia ngày mai.”

“Được.”

Cô nhìn sắc mặt anh, muốn nói rồi lại thôi. “Còn có việc gì nữa không? Nếu không có việc gì thì em đi trước.”

“Đợi một chút.” An Nặc Hàn gọi cô lại: “Cô có thể giúp tôi một việc không?”

“Được thôi!” Cô thoải mái đáp lại anh.

“Bố tôi bảo tôi mang bạn gái về nhà, chuyến bay ngày mai…”

Tô Thâm Nhã thoáng sửng sốt, cô hiểu rất rõ sinh hoạt của An Nặc Hàn, công việc là toàn bộ cuộc sống của anh, đừng nói là bạn gái, bất kỳ quan hệ mập mờ nào cũng không có.

Chẳng lẽ anh muốn đưa cô về lừa người nhà anh.

“Đi chuẩn bị một chút đi.”

Không kịp ngạc nhiên, cũng không kịp nghiên cứu nguyên nhân, cô lập tức gật đầu: “Được, em đi chuẩn bị ngay bây giờ đây.”

Tới Australia cô mới biết An Nặc Hàn không phải muốn lừa người nhà anh, mà muốn đính hôn với cô.

Không phải vì yêu cô, mà vì tác thành cho người con gái anh thật sự yêu.

Biết rõ cuộc hôn nhân này là một thứ bất đắc dĩ, nhưng Tô Thâm Nhã vẫn tiếp nhận nó.

Vào lúc đàn ông yếu đuối nhất thường không có sức chống cự với tình cảm dịu dàng của người phụ nữ. Thời gian yếu đuối của người đàn ông như An Nặc Hàn quá ít. Đây là một cơ hội tốt nhất cho cô, cô tin rằng cô có thể giúp anh quên đi đau xót, thời gian là liều thuốc tốt nhất trị liệu vết thương trong tim…

***

Sau khi tiếc đính hôn qua đi, vào một đêm trăng sáng sao thưa, dòng sông Yala vẫn êm đềm chảy như nó đã từng.

Bên bờ sông có một đôi tình nhân tay nắm nay, dựa vào nhau rảo bước tại ven bờ. Chiếc váy dài tuyệt đẹp của Tô Thâm Nhã nhẹ tung bay trong làn gió.

Mạt Mạt ngồi trong xe nhìn thấy cảnh này, muôn vàn tư vị trùng lặp trong đầu.

“Đây là kết cục tốt nhất, có phải không?” Cô hỏi.

“Không phải, không phải thế này!” Tiêu Thành trả lời, âm thanh nhẹ như mây trôi. “Mạt Mạt, em vốn không muốn đi cùng anh tới Vienna, em chỉ là vì muốn tác thành cho anh ta thôi, phải không?”

“…” Mạt Mạt không nói lời nào, hờ hững nhìn anh.

“Có phải em muốn hỏi giọng của anh tốt lên lúc nào phải không?” Tiêu Thành lắc đầu, thở dài: “Em thật ngốc, ngốc đến đáng thương!”

“…”

“Anh vô cùng hận một người, em đoán xem người đó là ai?” Thấy Mạt Mạt vẫn không nói gì, Tiêu Thành tự mình trả lời: “Là An Nặc Hàn!”

“…”

“Em đoán xem vì sao anh lại hận anh ta?”

Tiêu Thành vừa muốn nói, Mạt Mạt đã mở miệng trước.

“Anh hận anh ấy đã hủy hoại cuộc đợi của chị gái anh, hận anh ấy đã sai người đánh anh bị thương.” Mạt Mạt nói: “Anh muốn trả thù anh ấy, thế nên anh mới lừa em, lợi dụng em.”

Tiêu Thành sửng sốt nhìn cô, hoàn toàn không thể tin phản ứng của Mạt Mạt lại bình tĩnh đến thế.

“Em đã sớm biết rồi.” Cô nói cho anh biết.

“Vì sao em biết được?”

Mạt Mạt cười, nụ cười như một thiên sứ: “Anh có còn nhớ người lái xe đã đâm chị gái anh không? An Nặc Hàn đã từng nói: nếu anh ấy muốn làm, sẽ trực tiếp bảo người đâm chết anh. Anh ấy còn nói: là anh sai người ta làm. Em nghĩ lâu thật lâu, thật sự không nghĩ ra anh ấy có lý do gì để đâm chị gái anh. Thế nên em đã bảo người giúp em tìm được người lái xe kia… Anh đoán xem người lái xe kia nói như thế nào? Ông ta nói, là chị gái anh bảo ông ta làm. Em còn nhờ người photo bệnh án của anh, rồi cầm bệnh án ấy đi hỏi rất nhiều bác sĩ nổi tiếng. Họ đều nói vết thương của anh để là ngoại thương, đã hồi phục cực kỳ tốt.

Ngày đó trời mưa rất to, Mạt Mạt cầm bệnh án của Tiêu Thành đứng dưới mưa.

Cô không hận Tiêu Thành, cũng không  hận Tiêu Vi. Cô đột nhiên rất muốn đi ra thế giới bên ngoài quan sát, muốn biết nếu đi ra khỏi sự che chở của người nhà, không có sự cưng chiều của An Nặc Hàn, liệu cô có thể chống đỡ được mưa gió khắc nghiệt của thế giới bên ngoài không; liệu có thể thật sự trưởng thành được không, học được cách tự mình đối mặt với thất bại và đả kích.

Tiêu Thành quay vai Mạt Mạt về phía anh, tâm trạng có chút xúc động: “Em biết rằng anh lừa em, vì sao còn muốn vờ như không biết?”

“Thành, anh và chị anh làm nhiều điều như vậy, chẳng qua là mong muốn em tách khỏi An Nặc Hàn… Hiện nay không phải là kết cục tốt nhất sao?” Mạt Mạt nhìn ra ngoài cửa xe. “Chúng ta người nào cũng không chiếm được thứ bản thân mình muốn… Chỉ có anh ấy chiếm được thứ bản thân anh ấy muốn thôi!”

Tiêu Thành bừng tỉnh nhìn cô: “Thì ra em lợi dụng anh, em cố tình cãi nhau với bố em, để An Nặc Hàn nghĩ rằng em cần anh ta giúp em. Em còn nói cho bố anh ta biết, anh ta đã có bạn gái rồi, khiến anh ta không thể không mang bạn gái về nhà.”

“Đúng vậy!” Mạt Mạt chớp đôi mắt to hồn nhiên: “Anh cảm thấy em rất ngốc phải không?”

“Em không chỉ ngốc, mà đúng là người điên.” Tiêu Thành to tiếng nói: “Yêu anh ta, yêu đến nỗi điên rồi!”

“Yêu một người không phải nhất định phải đạt được. Để anh ấy và người anh ấy yêu được ở bên nhau, không phải rất tốt sao?” Gió đêm lạnh dần, một chiếc lá bạch quả lững thững rơi xuống.

Mạt Mạt đưa tay ra, bắt lấy chiếc lá trong lòng bàn tay. “Em còn có thể tiếp tục sống với anh ấy dưới một mái hiên, mỗi ngày thức dậy thấy anh ấy ra khỏi nhà, trước khi ngủ thấy anh ấy về nhà. Khi nhớ anh ấy có thể ôm anh… Anh ấy, vĩnh viễn là anh Tiểu An —- của em!”

“Em còn có thể thấy anh ta và vợ anh ta hôn nhau, nghe thấy tiếng động phát sinh từ trên giường của bọn họ. Em còn có thể thấy đứa con của anh ta ra đời…”  Lời nói của Tiêu Thành tựa như một thành kiếm ngâm trong thuốc độc, chém đứt ảo tưởng tự cho là đúng của cô.

“Không sao, quen là được rồi.”

Mạt Mạt xuống xe, cởi bỏ đôi giày cao gót trên chân, đi về hướng bờ sông.

Mỗi một bước đi, nước mắt lại chảy xuống một dòng.

Cô phải rời khỏi đây, cô phải tự mình đối mặt với mưa gió.

Cô phải trưởng thành, cô phải lấy chồng, cô phải hạnh phúc. Thế nhưng, cô sẽ vùi tình yêu xuống đáy lòng, chỉ để cho một mình anh!

Tiêu Thành ngồi trong xe, nhìn bóng hình thẳng băng của cô hòa vào trong bóng tối…

Mạt Mạt không biết một việc, anh hận An Nặc Hàn không chỉ bởi An Nặc Hàn tổn thương chị gái của anh, mà còn bởi vì anh ta tổn thương người con gái Tiêu Thành yêu nhất…

Anh thích Mạt Mạt, bắt đầu từ những ngày cô chăm sóc anh trong bệnh viện.

Cô đơn thuần như thế… Cô tựa như một bông tuyết, thánh thiện vô ngần, cho dù có tan thành nước, cũng phải tưới mát đất đai.

Đồng thời cô lại khiến người ta đau lòng như vậy.

Cô yêu một người từ năm bảy tuổi, chờ đợi vì anh ta, nỗ lực trưởng thành vì anh ta…

Yêu đến đơn thuần như thế, chân thành như thế.

Tiêu Thành lại nhìn về một hướng khác, hình bóng một đôi tình nhân nồng nàn ôm nhau.

Mạt Mạt nói không sai, bọn họ ai cũng không đạt được thứ mà mình mong muốn…

Cả một đời gặp được người mình yêu, gặp được người yêu mình, nhưng cuối cùng người ở bên mình vẫn có thể không là người mình yêu, cũng chẳng phải là người yêu mình.

Đây là cuộc sống, cuộc sống vẫn phải tiếp tục! Cuộc sống đặc sắc như thế đấy!

About Lily Tran

Something inside...

Thảo luận

34 thoughts on “Chờ Em Lớn, Được Không? – Chương 28

  1. tem….. hi thanks ban minh thixh truyen nay lam

    Posted by lequyen | 19.04.2012, 06:14
  2. Pb

    Posted by todong91 | 19.04.2012, 06:54
  3. hu hu hu, nàng ơi, truyện này bao chương thế, ta sắp chịu ko nổi rồi, thương tâm quá

    Posted by chippuppy | 19.04.2012, 07:50
  4. Cảm ơn bạn nhiều .
    Đọc chương này xong buốn quá, tội nghiệp Mạt Mạt……

    Posted by kien rom | 19.04.2012, 07:54
  5. hoan nghênh lily đã trở lại, hôm qua chị đi “8” qua nhà hana thấy bài comment của em, chị nghĩ bạn hana đúng là k được, chị cũng là người hay đọc truyện chị đọc từ lâu rồi cỡ năm 1993 (không biết hồi đấy bạn lily và bạn hana ở đâu nhỉ), chị thấy làm truyện ra để cho mọi người cùng đọc, cùng chia sẻ, cùng 8 với nhau, post truyện nên mà cứ phải giải pass ta đây khinh k thèm vào (nếu k có chị đây đi mua truyện luôn, hoạc đọc bản convert), cứ như em đây post lên cho bọn chị đọc, thi thoảng rỗi rãi cảm ơn vài câu, k thì đọc chùa hàhà. Thank em nhiều

    Posted by hamy | 19.04.2012, 07:57
  6. Thank bạn nhé, chương này buồn quá, yêu nhau mà cứ phải đau khổ quá nhỉ, có lẽ cứ ích kỉ 1 lần xem sao…

    Posted by tranghihi | 19.04.2012, 08:05
  7. ui, anh già thật là … đến gần 60 rồi mà còn có con được, đúng là bái phục.chắc là do Thiên Thiên năn nỉ ỉ ôi 17 năm anh mới chiều vợ đây.hehe. thanks nàng.

    Posted by hv | 19.04.2012, 08:06
  8. Thanks chủ nhà. Đọc comment của chị ở trên mình cũng chung ý nghĩ. Nhà nào mà đặt pass mình cũng không thèm đọc dù truyện có hay đến mấy đi chăng nữa. Vẫn là hoan nghênh tinh thần của các bạn mở cửa tự do nhất.

    Posted by Huong Chu | 19.04.2012, 08:17
  9. Thank ss. Truyen rat hay, du hoi buon. Cuoi cung thi Than ca cung co nguoi noi doi roi.

    Posted by Linh Pham | 19.04.2012, 09:08
  10. Mình ko ghét Thâm Nhã, đây mới đúng là hình mẫu phụ nữ thời đại mới ^^

    Posted by matsuri2111 | 19.04.2012, 09:16
  11. Mat mat biet het day chu. toi nghiep ghe!

    Posted by Thần Hi | 19.04.2012, 11:09
  12. Nguong mo tinh yeu cua MM bn thi khing thuong TV bay nhiu, hok the thong cam or thuong hai co ta dc, Co ta hok co dc thu j la dung thoi. Cam on nang nha, ngay nao to cung ngong trong ^^

    Posted by Thiên Vy | 19.04.2012, 11:48
  13. đúng là ngược quá trình

    Posted by koytiny | 19.04.2012, 12:48
  14. cuối cùng Hàn Trạc Thần cũng có thêm đứa con nữa…ta mãn nguyện rồi ~_~

    Posted by jins | 19.04.2012, 13:39
  15. “Đây là cuộc sống, cuộc sống vẫn phải tiếp tục! Cuộc sống đặc sắc như thế đấy!”…. rat thuc te nhung cung that dau long….. mong cho den luc Tieu An nhan dc buc thu cua Mat Mat…. co le luc do Mat Mat cung da buoc ra ngoai 1 minh de cam nhan the gioi….haiz……

    Posted by july23 | 19.04.2012, 14:11
  16. Thik doan cuoi ” ca doi nguoi…nguoi yeu minh”. Truyen tuy ko du doi nhu doi truoc nhung nhe nhang, tam ly nhan vat rat hop ly ma phat trien dan theo thoi gian. Like manh. Thanks nang nha. Van muot lem^^

    Posted by Mk216 | 19.04.2012, 14:17
  17. Ah co mot loi nho ah ban.” mat mat noi ko sai, bon ho…” :-) chuc ban edit ngaycang hay nha^^

    Posted by Mk216 | 19.04.2012, 14:30
  18. thanks bạn nhiều :) tình yêu đôi lúc làm cho cả 2 ng cùng đau đớn như vậy đấy.

    Posted by mebeoyeugacon | 19.04.2012, 15:01
  19. T_T truyện quá hay !!!!!

    Posted by kivacullen | 19.04.2012, 15:53
  20. thanks

    Posted by hittle | 19.04.2012, 17:47
  21. chương này buồn quá t/y ơi!!! ta mún khóc >>>> huhuhu T____T

    Posted by vongnguyetcung | 19.04.2012, 21:20
  22. trời ơi…..ai cũng đi tác thành cho ng` kia……huhu…..đau tim mất….bà chị TN này, sao có thể kết hôn vs 1 ng` ko yêu mình,,,,tự tin thái quá…….Mạt Mạt của tui …hức hức!!

    Posted by Oly Tran | 29.04.2012, 19:56
  23. một cô gái mới 16 tuổi sống trong sự bao bọc của người thân và gia đình ko thể có những suy nghĩ già giặn kiểu thế này, vô lí quá.
    lúc 16 tuổi mình con mải ăn mải chơi, có người để ý nhưng cũng còn xa thế này. Tác giả xây dựng tâm lý nhân vật hơi quá rồi, À đấy là bộc phát của mình thôi nha, Lyly đừng chém giết gì mềnh nhá ^^

    Posted by kiwi | 13.05.2012, 21:16
  24. minh rat thich truyen cua diep lac vo am. minh da doc khong biet bao nhieu lan DLCC cua ba ma van khong thay chan. Dien bien truyen qua hay va li ki khong bi nham chan. Co phan day dut dau thuong ngay ca khi HE nhg van de lai trong long nguoi doc noi day dut. Cau mong Han lac than va Han thien vu se luon duoc hanh phuc sau bao noi dau ho trai qua :). Truyen ban dich hay lam rat co van phong. Mong ban som ra nhung tac pham khac de moi nguoi cung duoc thuong thuc cai hay cua van chương va dieu ki dieu cua cuoc song nay

    Posted by minhhong | 28.06.2012, 08:27
  25. Hoi buon.Haiz! Tkas lily cau lam rat hay

    Posted by Binhphamvan | 20.08.2012, 14:08
  26. k cam dc nuoc mat..doc chap nay cam dong wa. ..tks pan :*

    Posted by G-Dragon | 28.08.2012, 22:52

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Lịch post truyện

Truyện sẽ ra vào CN hàng tuần. Đều đặn. Nếu t2 mà vẫn không thấy truyện các bạn nhớ giục mình nhé :D

Một phút điền email và bạn sẽ có ngay lập tức những bài mới trong ngày

Join 863 other followers

Lưu trữ

%d bloggers like this: