hàng về...
Chờ em lớn, được không?

Chờ Em Lớn, Được Không? – Chương 27

CHỜ EM LỚN, ĐƯỢC KHÔNG?

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Biên tập: Lily Trần

Chương 27

[RATE: 18+]

*

Đã không còn An Nặc Hàn, cô cảm thấy bản thân giống như một bông hoa tươi đã bị đốt cháy rễ, không thể hút nước làm dinh dưỡng, chỉ có thể cô đơn mà nhìn cánh hoa từ từ héo rũ.

.

Trong chiếc gương đối diện phản chiếu hình ảnh đẹp tuyệt vời, hai cơ thể một mạnh mẽ một yếu đuối quấn lấy nhau, càng vùng vẫy, càng quấn chặt lấy.

Dần dần, Mạt Mạt không chống lại được sức lực của anh, cũng không còn sức để phản kháng. Cô cứng người dựa vào tường, để tùy lưỡi anh tìm kiếm đuổi bắt trong miệng cô, nếm vị đắng chát cùng mật ngọt trong khoang miệng…

Tay anh siết chặt lấy eo cô, di động, cơ thể ma sát cơ thể, sóng tình dập dờn từng trận từng trận…

Hôn rồi rồi lại hôn, môi lưỡi dây dưa đơn thuần đã không thỏa mãn được khát vọng tội nghiệt của anh. Tay anh phủ lên nơi mềm mại của cô, vuốt ve màu hồng phấn mẫn cảm.

Lần đầu tiên bị đàn ông tiếp xúc, đặc biệt khi nghĩ đến chủ nhân đôi tay kia là người cô thích kề cận không rời từ bé An Nặc hàn, một trận tê dại truyền tới bụng dưới, dấy lên ngọn lửa.

Mạt Mạt nỗ lực mở to mắt nhìn người đàn ông trước mặt, cô rất muốn dùng ánh mắt mơ hồ nhìn rõ anh xa lạ như vậy, để xác định anh thật có phải là “anh Tiểu An” cô đã thầm mến từ bé không.

Ai dè, càng nhìn càng phát hiện ra anh hôm nay hoàn toàn khác biệt với thường ngày, trong men say, con mắt anh khép hờ, trong con ngươi ánh lên ngọn lửa, nước da trần dưới ánh đèn tản ra sức quyến rũ của đàn ông.

Cơ thể anh cao gầy, đương cong trên người cương nghị, tựa như tích lũy sức lực vô hạn… Còn có lồng ngực anh, rộng rãi bằng phẳng như vậy, hai điểm đỏ thẫm trước ngực lại vô cùng hấp dẫn…

Cô quên phản kháng, An Nặc Hàn lại càng trắng trợn hơn, anh buông tha cho môi của cô, dọc theo cổ hôn xuống, đầu lưỡi trằn trọc trên làn da cô.

Thế giới như quay tròn, Mạt Mạt dường như trông thấy trên màn trời màu đen nở rộ một vùng hoa bỉ ngạn màu đỏ rực, ngôi sao ánh vàng rơi xuống biển khơi rộng lớn, sóng biển vàng rực cả mảng đồ mi

* Hoa đồ mi

https://tieuphongca.wordpress.com/2012/03/31/hoadomi/

“Ừm…” Mạt Mạt không nhịn được duỗi thẳng người, sự sảng khoái vô hạn khiến cô khó mà đưa tay khước từ. “Đừng…”

An Nặc Hàn bắt được tay cô, cố định chúng sau lưng cô. Sau đó dùng tay kia lưu luyến vuốn ve cơ thể còn chưa hoàn toàn trưởng thành. Đồng thời bờ môi anh còn chuyển qua sau tai cô, khẽ khàng ngậm lấy vành tai cô…

Cơ thể như nụ hoa chờ ngày nở của Mạt Mạt căn bản không thể chịu được loại khiêu khích này. Toàn bộ tri giác cùng sự sung sướng của cô đều bị anh nắm trong tay, cánh tay cô đặt lên cổ anh, từ phản kháng biến thành nghênh hợp…

“Anh Tiểu An…” Dưới sự khiêu khích thật thành thạo của An Nặc Hàn, cô dần dần cảm thấy cơ thể không không chế được, cảm giác khoan khoái mãnh liệt khiến cô trống rỗng một cách kỳ lạ, toàn thân đều có một loại mong muốn có cái gì lấp đầy kỳ vọng vì cô.

An Nặc Hàn gắt gao đặt cô lên vách tường, môi lưỡi thăm dò vô tận trên cơ thể cô, cuối cùng ngầm lấy nụ hoa đang gắng gượng của cô.

“Ư… Đừng…”

Mạt Mạt ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời đêm đen như mực ngoài phòng tắm.

Gặm cắn mút liên tiếp rơi xuống cơ thể của cô, cả người đắm chìm, đã định trước sẽ thế nào cũng đắm chìm cùng với tâm hồn.

Nghe thấy anh hô hấp gấp gáp, tiếng ngâm hưng phấn từ trong miệng bật ra, Mạt Mạt hoàn toàn mê loạn.

Thế giới đều đang đảo điên, không phân biệt là đêm hay ngày, cũng không kể là đêm hay là ngày…

Người đang ở gần trong gang tấc, ánh mắt anh say đến nỗi không còn có tiêu cự, xa xôi đến nỗi không có có cách nào chạm vào được.

Nhưng cô không quan tâm, có thể được anh ôm lấy, cho dù chỉ là là một đêm yêu mê loạn, đủ rồi!

Hô hấp của anh càng ngày càng hỗn loạn, bờ ngực phập phồng kịch liệt, trong quần càng đầy càng chật…

Cuối cùng, An Nặc Hàn cũng không kiềm chế nổi nữa, lấy tay nâng một chân cô lên, nhẹ nhàng dùng sức, chân của cô liên bị giơ cao lên, dán tại vách tường.

Lúc này, vùng đất bí ẩn nhất của thiếu nữ phơi bày trước mắt anh… Vùng đất u mật kia khiến tất cả suy nghĩ kiềm chế tứ chi của anh đều chị cắt đứt, toàn bộ lý trí sụp đổ.

Anh tìm kiếm tới cửa hầm nhỏ hẹp kia.

Mềm mại một cách kỳ diệu.

“Đừng…” Mạt Mạt khẽ rên rỉ, cơ thể dưới sự đụng chạm của đầu ngón tay anh mà run rẩy.

Dịch thể ấm nóng ẩm ướt rơi vào đầu ngón tay anh…

“Ừm… Đừng! Không…” Cô kêu gọi, trong lời từ chối mê muội tràn đầy khát vọng và mong đợi, muốn anh nhanh lấp đầy sự trống rỗng của cô.

An Nặc Hàn cũng không thể chờ đợi thêm được nữa, buông chân cô ra, nhanh chóng cởi thắt lưng.

Trong nháy mắt mất đi lực chống đỡ của anh, cả người Mạt Mạt mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống, vội vàng đưa tay chống vào vách tường.

Tay vừa vặn chạm tới van vòi sen, một luồng nước chảy vọt xuống, dập tắt dục vọng sôi sục.

An Nặc Hàn cứng đờ đứng dưới làn nước lạnh, màu đỏ thẫm trong đôi mắt dần dần nhạt đi, lý trí bị dục hỏa chôn vùi cuối cùng cũng trở về bộ não anh. Anh đang làm cái gì, muốn chiếm đoạt một cô gái non dại mười sáu tuổi, mà cô gái kia chính là Mạt Mạt được anh bao bọc lớn lên trong lòng bàn tay anh, suýt nữa đã gây nên bi kịch không cách nào nghịch chuyển được.

May là Mạt Mạt kịp thời dùng nước lạnh giội tỉnh anh, bằng không anh cả đời đều không thể tha thứ cho chính mình.

Anh lắc lắc đầu, hai tay lau đi nước lạnh trên mặt, khàn giọng nói: “Cám ơn!”

Mạt Mạt hiểu rằng anh đã tỉnh táo lại rồi, lúc không nên say thì say, lúc không nên tỉnh thì vì cái gì lại phải tỉnh.

Cô khoanh hai tay xấu hổ xoay người, tắt vòi nước.

“Xin lỗi.” Anh cúi người nhặt chiếc áo ấm ướt trên mặt đất lên, mặc vào người. “Xin lỗi! Anh uống say!”

Mạt Mạt gượng gạo cười, sau lại nói không ra cái gì. “Không sao. Em sẽ không để bụng đâu.”

Anh rời khỏi phòng của cô.

Để lại Mạt Mạt một mình đứng trong phòng tắm, gượng cười.

Không có người phụ nữ nào sẽ không để bụng chuyện đàn ông tại thời điểm mấu chốt thế này bày ra biểu tình áy náy “suýt nữa đã làm một việc cực kỳ sai” mà rời khỏi.

Đặc biệt là người đàn ông đấy là người cô mong chờ đã lâu, thầm mến đã lâu!

Cô nhắm mắt lại tựa trên vách tường lạnh như băng, vô thức nhớ tới quá trình vừa mới phát sinh, nụ hôn của anh, vòng ôm của anh, lại làm cô mất hồn như thế…

Thế nên cô từ trước đến nay không nghĩ tới sẽ muốn bất kì sự ôm ấp và đụng chạm của người đàn ông nào. Đã không còn An Nặc Hàn, cô cảm thấy bản thân giống như một bông hoa tươi đã bị đốt cháy rễ, không thể hút nước làm dinh dưỡng, chỉ có thể cô đơn mà nhìn cánh hoa từ từ héo rũ.

Nhưng cô tình nguyện héo rũ như vậy cũng không muốn tình yêu của Tiêu Thành tới tưới mát!

Đến tột cùng cô có bao nhiêu yêu, mặc cho An Nặc Hàn phung phí như vậy, vẫn còn bất tận đến thế…

***

Cả một đêm, gian phòng của An Nặc Hàn rất yêu tĩnh, ngoại trừ tiếng hít thở trầm ổn không hề có động tĩnh gì khác.

Sáng sớm hôm sau, Mạt Mạt nghe thấy phòng bên có tiếng động, rời giường ngồi trước gương, dùng phấn sáng che đi vành mắt đen, thay một bộ váy màu hồng nhạt đi xuống tầng.

An Nặc Hàn đã ngồi trên sofa đọc báo, sắc mặt có chút nhợt nhạt, Mạt Mạt kéo mấy lọn tóc bên sườn mặt, che khuất sắc ửng hồng trong đôi mắt, ngồi xuống bên cạnh anh,

An Nặc Hàn chỉ liếc khuôn mặt cô một cái, cúi đầu lật báo rất nhanh.

Trong không gian chỉ còn tại tiếc lật báo sột xoạt.

Mạt Mạt đang xấu hổ đễn nỗi không biết làm thế nào cho phải, tờ báo được đưa tới trước mặt cô, cô vừa nhận lấy vừa nhìn, trang âm nhạc.

Một luồng tình cảm ấm áp chảy qua đáy lòng.

“Cám ơn!” Cô chăm chú nhìn không chuyển mắt vào tờ báo trong tay, ngón tay vân vê góc báo, vân vê đến lúc ăn sáng, một chữ cũng không chui vào đầu.

Bữa sáng cùng nhau, vô cùng yên lặng.

Cô và An Nặc Hàn tập trung cúi đầu ăn gì đó, An Dĩ Phong và Tư Đồ Thần đối diện dường như có chút đăm chiêu mà nhìn bọn họ ăn.

Bữa sáng vừa mới ăn không được bao lâu, di động An Nặc Hàn đặt trên bàn vang lên, cô trong lúc vô tình liếc mắt một cái, trên mặt mình nhấp nháy ba chữ: Tô Thâm Nhã.

An Nặc Hàn lập thức tiếp điện thoại, đứng dậy đi ra ngoài, vừa đi vừa nói chuyện:

“Ừ, là anh… Tìm anh có việc gì?”

“…”

“Anh đang ở Australia.”

“…”

“Gấp thế à?”

“…”

Mạt Mạt bưng cốc sữa trên bàn uống một hớp lớn, đầu lưỡi bị bỏng rát.

Gọi điện thoại thật lâu mới xong, khi An Nặc Hàn quay trở lại, Mạt Mạt đang hít thở mãnh liệt, để bầu không khí giảm bớt cảm giác đau đớn nơi đầu lưỡi.

Không đợi An Nặc Hàn ngồi xuống, An Dĩ Phong không hề e dè mà hỏi dồn. “Là ai gọi đến?”

“Đồng nghiệp công ty.” An Nặc Hàn mặt không hề thay đổi đáp: “Có một hạng mục xảy ra chút vấn đề, quản lý bảo con trả phép quay về.”

“Lúc nào thì đi?”

An Nặc Hàn nhìn đồng hồ đeo tay. “Con đi thu dọng đồ đạc một chút, hẳn là vấn kịp máy bay lúc mười hai giờ.”

“Gấp như thế à?”

“Vâng, hạng mục này rất quan trọng đối với con.”

Mạt Mạt nghe vậy, mệt mỏi buông chiếc bánh ngọt đang ăn dở trong tay xuống.

Một cuộc điện thoại có thể khiến anh quay lại Anh quốc ngay lập tức, có thể thấy cô gái kia đối với anh còn hơn tất cả.

“Trên đường đi cẩn thận một chút.” Cô dùng giọng điệu không được tự nhiên nói.

“Em không đi ra sân bay tiễn anh à?”

Cô còn không vĩ đại đến mức tự mình đựa người đàn ông mình giao cả trái tim vào trong vòng ôm ấp của cô gái khác. Thế nên cô giả bộ nhìn đồng hồ đeo tay, nghiêm túc hiếm thấy trả lời anh. “Em còn có việc, em muốn giúp Thành cùng đi làm trị liệu vật lý.”

An Nặc không nói gì khác, bàn tay khoác lên vai cô vỗ nhè nhẹ hai cái, vội vàng lên tầng thụ dọn đồ đạc.

Mạt Mạt không biết An Nặc Hàn muốn biểu đạt ý gì.

Cô mới mười sáu tuổi, không thể tiếp tục mặc kệ ngồi nhìn bản thân mình khô héo trong một đoạn chờ đợi không có kết quả.


About Lily Tran

Something inside...

Thảo luận

27 thoughts on “Chờ Em Lớn, Được Không? – Chương 27

  1. minh giật tem rùi hi ban thanks bạn nhiều mình rất thix truyện nay

    Posted by lequyen | 15.04.2012, 06:53
  2. Chương này hay thật đấy, mình không thích truyện này bằng truyện của Trạc Thần+Thiên Thiên, nhưng mà chương này mình rất thích, bản edit hay lắm ý

    Posted by catlovers | 15.04.2012, 06:57
  3. huhuhu, bạn thật biết tra tấn người khác mà :(((((

    Posted by Sammie Quach (@S4mmj3) | 15.04.2012, 10:35
  4. tks ^^

    Posted by vongnguyetcung | 15.04.2012, 12:56
  5. chương này hot thật, đọc nóng hết cả mặt @_@
    thank nàng nhé, cố lên!

    Posted by hittle | 15.04.2012, 14:57
  6. Thanks nàng nhé. Thật ra kiểu hiểu lầm này cũng không phải motip của mình lắm, nhưng mà rơi vào hố của Diệp Lạc Vô Tầm rùi nên thật sự là không thể bỏ qua truyện nào. Mà truyện này nhân vật cũng thiệt là dễ xương đi a……kiss u, lili. Cố lên nha

    Posted by Ben's Mum | 15.04.2012, 20:18
  7. Cam on nang nhe. Du bik motip kieu nay cung rat quen nhung ma van muon dc tiep tuc theo doi.

    Posted by Thiên Vy | 16.04.2012, 10:48
  8. truyện không máu me, không kịch tính nhưng lại đêm đến một nổi buồn man mác… thanks LiLi nhiều nhé!!

    Posted by Jae_boo | 16.04.2012, 12:39
  9. Thank ss. Khj nao ss post ngoaj truyen cua Than ca va Thjen Thjen? E ngoj doj daj co ruj ne. Ss post som nhe.

    Posted by Linh Pham | 16.04.2012, 13:37
  10. chuong nay cung duoc, kịch tính lên đến cao trào đỉnh điểm lại đi xuống, bạn thật biết sử dụng điểm nhấn, hay dịch nhanh nhé, kho kim nen qua, cảm ơn nhiêu!!!

    Posted by coiqua | 16.04.2012, 21:47
    • kịch tính qua đi là những tình huống hiểu lầm khó cứu vãn :( [Thật ra khó cứu vãn trong 2,3 chương thôi :))]. Trở lại vào t5 để đọc bạn nhé :X

      Posted by Lily Tran | 17.04.2012, 00:45
  11. Nàng ơi ta hỏi chút, hôm nay ta vào trang của nhà sách Đinh Tỵ, họ đã mua bản quyền tất cả các truyện của DLVT, thế nàng có bị họ “gửi gắm” gì không?
    Ta sợ ta ko đc đọc CHờ em nữa T_T

    Posted by matsuri2111 | 17.04.2012, 13:33
    • Cuối tuần này là xong rồi, CN cho ra lò ngoại truyện luôn :)). Chưa thấy có *gửi gắm* gì =). Nhưng nếu có gì thì chắc sẽ đàm phán close chương cuối thôi :)). btw, cứ đợi có *gửi gắm* rồi đàm phán sau :))

      Posted by Lily Tran | 17.04.2012, 20:42
  12. nàng ơi.. nữ đế khờ phu của ta .. !!! không drop phải không nàng :))

    Posted by nangngoc | 17.04.2012, 20:17
  13. Chị ơi, em gửi mail cho chị đấy. Help me!!!!!!!!!!!!!!!!!

    Posted by breadmushr00m | 17.04.2012, 21:57
  14. tks ss nha<3

    Posted by koytiny | 18.04.2012, 06:49
  15. tới bao h mới đến đc với nhau??? hiểu lầm qua lại hem à

    Posted by Phạm Thiên Kim | 07.06.2012, 10:41
  16. May ma An khong lam chuyen cam thu voi MM.Chi DLVT van con chut tam hjhj.

    Posted by Binhphamvan | 20.08.2012, 13:15

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Lịch post truyện

Truyện sẽ ra vào CN hàng tuần. Đều đặn. Nếu t2 mà vẫn không thấy truyện các bạn nhớ giục mình nhé :D

Một phút điền email và bạn sẽ có ngay lập tức những bài mới trong ngày

Join 864 other followers

Lưu trữ

%d bloggers like this: