hàng về...
Chờ em lớn, được không?

Chờ Em Lớn, Được Không? – Chương 26

CHỜ EM LỚN, ĐƯỢC KHÔNG?

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Biên tập: Lily Trần

Chương 26

*

Không nhìn thấy anh, nhớ thật nhiều. Gặp được rồi... còn không bằng không gặp!
Yêu một người đau đớn như thế đấy, buông tay so với "yêu" lại càng thêm đau.

.

Uống đến say bảy phần, An Nặc Hàn nhìn giờ đã không còn sớm, vừa muốn rời khỏi, không ngờ lại gặp lại người bạn đã nhiều năm không thấy ở ngoài hành lang. Hàn huyên một lúc mới biết được bạn mình cũng đã đổi nghề làm buôn bán hợp pháp, mấy năm nay ở Australia buôn bán cũng tốt lắm, lãi không ít tiền.

“Đi! Đi! Khó có ngày hôm nay gặp được, vào trong uống mấy chén.” An Nặc Hàn bị bạn kéo vào gian phòng bao sang trọng, cũng không biết lại uống thêm bao nhiêu rượu, nói chung là càng uống càng cảm thấy đời người vô thường, bọn họ không nhịn được nhớ tới những năm tháng hết sức lông bông năm mười tám tuổi.

Khi đó họ cũng đã từng một bụng nhiệt huyết, một lòng muốn lang bạt trên xã hội đen Australia một phen.

Có một lần… Họ bị một lão đại xã hội đen bản địa Australia vây tại phòng tắm hơi, thiếu chút nữa bị người ta đánh chết.

Ngay khi An Nặc Hàn tưởng rẳng bản thân mình không còn đường trốn thoát, An Dĩ Phong mang theo hơn mười người vây chặt phòng tắm hơi không lọt một khe, nhưng ông không hề động tay, thái độ thành khẩn nói với tên lão đại vênh vão kia: “Ông bỏ qua cho nó, tôi bảo đám sau này sẽ không để ông nhìn thấy nó nữa!”

Tên lão đại kia khinh thường dùng tiếng Anh hỏi: “Mày là ai?”

“Tôi là bố của Anthony.” An Dĩ Phong đặt hai vali dollar Mỹ lên bàn. “Tôi chỉ có một đứa con trai là nó, cho dù thế nào, hôm nay tôi nhất định phải dẫn nó đi.”

Tên lão đại kia nhìn tình hình lúc đó, vừa cầm tiền chạy đi vừa nói. “Hừ! Về sau quản lý tốt con trai mày, lần sau tao nhìn thấy nó, nó cũng không có vận may như thế nữa đâu.”

“Ông yên tâm, tuyệt đối sẽ không!”

Khi rời khỏi, An Nặc Hàn nằm trong xe cấp cứu lấy tay đè vết thương trên người mình, máu vẫn không ngừng chảy ra từ kẽ hở.

“Xã hội đen, không tốt đẹp như con nghĩ đâu…” An Dĩ Phong lôi ra một gói băng gạc không biết từ đâu, thành thạo băng bó cho anh. “Con muốn sống, thì phải để người khác chết không có chỗ chôn…”

Ngày hôm sau, tin tức tít trên báo khiến người khiếp sợ, lão đại xã hội đen nào đó bị người ta bắn chết tại một góc phố, trên người có hơn trăm vết súng, máu thịt lẫn lộn.

Dựa theo những gì cảnh sát điều tra lấy chứng cứ, hung thủ là sát thủ chuyên nghiệp, mục tiêu là hai vali dollar Mỹ trong tay người chết…

Từ sau đó, An Nặc hàn trở lại trường học ngoan ngoãn đọc sách.

Nhưng anh nhớ kỹ một đạo lý: đừng nhân từ đối với kẻ địch của mình, càng không thể tàn nhẫn với người yêu mình.

***

Khoảng một, hai giờ sáng, An Nặc Hàn được bảo vệ Thiên đường & Địa ngục lái xe đưa về nhà,

An Dĩ Phong còn đang chờ anh, “Muộn thế này mới về?”

“Gặp được một người bạn.” Anh nói năng mơ hồ đáp lại. “Bố, có phải bố có chuyện muốn nói với con?”

An Dĩ Phong vốn định nói chuyện với anh, thấy bước chân anh đã loạng choạng, nói cũng chẳng rõ, khua tay: “Đi về nghỉ trước đi đã, ngày mai nói sau.”

An Nặc Hàn trở về phòng, vừa mới cởi áo khoác vất trên giường, Mạt Mạt đã đi vào.

Anh day day trán, bộ não bị rượu làm tê liệt bắt đầu đau nhức. “Anh đánh thức em à?”

“Em đang đợi anh.”

Trong phòng, hỗn hợp mùi nước hoa và hơi rượu không quanh quẩn tại một chỗ mà phiêu tán khắp nơi, kích thích khứu giác của con người.

Mạt Mạt nắm chặt hai tay, nhìn chằm chằm vào vết son môi đỏ chói trên cổ áo sơ mi của anh một lúc rất lâu, mới từ từ thả lỏng bàn tay đang nắm chặt. “Em muốn hỏi rõ, chuyện hôm nay rốt cuộc có phải anh làm hay không?”

Lại là chuyện này. “Vì sao em hỏi anh? Sao em không đi hỏi Tiêu Thành?”

“Bởi vì…” Bởi vì An Nặc Hàn đối với cô mà nói là người thân thiết nhất, có lẽ người ta khi gặp phải bất kỳ nghi hoặc nào không giải thích được, sẽ vô thức tìm hỏi người nhất cận với mình.

“Anh nói cho em biết là cậu ta làm, em có tin không?”

Mạt Mạt lắc đầu, “Anh uống say rồi!”

An Nặc Hàn kéo mạnh cánh tay cô, không kiềm chế được cơn giận: “Em có phải cho rằng anh ta trong sạch, linh hồn anh ta không nhiễm một hạt bụi… Chỉ có loại đàn ông tàn nhẫn máu lạnh như anh mới có thể lái xe đi đâm người?”

“Anh quả thật không thể nói lý nữa!” Mạt Mạt vùng vẫy: “Thành làm sao có thể sai người lái xe đâm chị gái của chính mình?”

Anh buông cô ra, lạnh lùng nói: “Nếu đã không tin, cớ gì còn hỏi anh?”

“Em…”

“Anh mệt rồi, có cái gì muốn nói mai hẵng nói đi.”

An Nặc Hàn mệt mỏi ngồi trên giường, dùng sức day day giữa trán, đầu đau khiến suy nghĩ của anh trở nên lộn xộn.

Mạt Mạt nhìn vẻ mệt mỏi của anh, lại nhìn tới dấu hôn trên cổ áo anh, cô cố gắng không cho chính mình nghĩ sâu hơn, nhưng trước mắt hiện lên một cách rõ nét hình ảnh anh hôn mãnh liệt, nhiều lần với một người phụ nữ xa lạ ở trên giường.

Cô ngây ngốc chờ trong phòng anh đến bây giờ, lo lắng, sốt ruột vì anh. Còn anh thì ở bên ngoài chơi bời trăng hoa, sớm vất cô ra khỏi đầu.

Hai bàn tay Mạt Mạt nắm chặt lại, ra sức đèn nén lửa giận đang bùng cháy mãnh liệt trong lồng ngực.

“Được rồi… Hy vọng ngày mai anh chừa lại chút sức lực cho em!”

Mạt Mạt trở lại phòng của mình, chạy ào vào phòng tắm.

Cô cởi quần áo, liều mạng dùng nước lạnh làm nguội đi ngọn lủa nóng rực trong lồng ngực, dội đi những hình ảnh xấu xí dơ bẩn chồng chéo không ngừng trong đầu.

Nỗi hận và ghen tị tựa như nước lạnh chảy dọc trên cơ thể, dập tắt tình yêu của cô.

Không nhìn thấy anh, nhớ thật nhiều. Gặp được rồi… còn không bằng không gặp!

Yêu một người đau đớn như thế đấy, buông tay so với “yêu” lại càng thêm đau.

Cô lạnh run người quỳ dưới đất, ôm lấy khuôn mặt, chất lỏng nóng bỏng cũng không đè nén được nữa, trượt xuống gò má.

Cô khóc thút thít, lại ra sức cười nhạo bản thân ngu xuẩn, vô dụng!

An Nặc Hàn cởi hai chiếc khuy sơ mi mới phát hiện ra trên cổ áo mình có dấu hôn. Anh sớm không nhớ nổi những người phụ nữ kia tới gần anh lúc nào, để lại vết tích dơ bẩn này.

Nhớ tới những khuôn mặt dung tục của mấy cô gái hầu rượu, anh chán ghét lau đi, quyết định cởi áo sơ mi ra ném xuống.

Vừa mới cởi nút thắt, anh loáng thoáng nghe thấy phòng bên cạnh vang lên tiếng nức nở rất khẽ.

“Mạt Mạt?” An Nặc Hàn gọi một tiếng. “Em đang khóc sao?”

Đợt một lúc, phòng bên cạnh không có tiếng trả lời, Anh có phần lo lắng, bước chân không ổn định đi tới ngoài cửa phòng Mạt Mạt: “Mạt Mạt?”

Vẫn không có tiếng trả lời.

Anh trực tiếp đẩy thẳng cửa vào, trong phòng không có ai, chiếc gối ôm anh tặng cô bị vất chỏng trơ trên mặt đất.

Thấy đèn trong phòng tắm sáng, anh đẩy cửa, phòng bị khóa từ bên trong.

“Mạt Mạt, xảy ra chuyện gì?”

“Không có việc gì…” Cô nghẹn ngào trả lời.

“Em khóc à? Có phải Tiêu Thành bắt nạt em không?”

“Em không cần anh quan tâm!” Mạt Mạt lớn tiếng nói.

Anh dùng sức đẩy cửa phòng tắm. “Mạt Mạt, mở cửa.”

Mạt Mạt vẫn không đáp, tiếng nức nở ngắt quãng.

Anh nhất thời nóng nảy thấp thỏm, đá văng cửa phòng tắm.

Trong chớp mắt cửa mở, anh hối hận vô cùng.

Trong phòng tắm sáng rực, Mạt Mạt hai tay ôm lấy ngực, hoảng sợ lùi về góc tường, khó tin mở to mắt trừng anh, trên mặt vẫn còn sót lại vệt nước. “Anh, anh muốn làm gì?”

Anh thật sự say rồi, đầu óc không tỉnh táo, cũng không nghĩ ra chính mình muốn làm cái gì. Nhất là sau khi anh nhìn thấy cơ thể thuần khiết của Mạt Mạt, đáy mắt anh phản chiếu hình ảnh cơ thể trắng ngần của cô, dòng nước trượt theo đường cong uyển chuyển chảy xuống, liên miên không ngừng…

Cô thật sự đã trưởng thành, tuy rằng vẫn chưa đầy đặn lắm, nhưng cơ thể mới chín của thiếu nữ có cái đẹp khiến anh rung động. Hai bầu ngực mượt mà, một điểm phấn hồng ướt át. Chiếc eo nhỏ tựa như hơi dùng sức một chút là có thể gãy vụn trong lòng bàn tay anh, không thể nắm chặt. Còn có hai chân khép chặt lại của cô, khiến anh có loại kích thích muốn đi lên hôn cô…

Anh rất muốn lùi ra ngoài ngay lập tức, nhưng nước mắt trên mặt Mạt Mạt buộc anh phải nỗ lực đè nén sự khô nóng bên trong người, đi tới bên cô.

“Có phải Tiêu Thành bắt nạt em không?”

Mạt Mạt cuối cùng cũng hoàn hồn lại từ trong kinh hãi, lấy tay lau đi nước mắt trên mặt: “Không có.”

Anh nâng khuôn mặt của cô lên, ngón tay chạm vào nước da mềm mại, co dãn của cô…

Mùi vị của cô rất tuyệt, có loại hương thơm ngọt ngào của trái cây, khiến anh không nhịn được muốn nếm thử…

Dòng nước rơi xuống trên người anh, lạnh đến thấu xương, chặn đứng sự mơ màng của anh.

“Sao lại tắm nước lạnh?” An Nặc Hàn cởi áo sơ mi khoác lên trên người cô. “Em không lạnh sao?”

Mạt Mạt cắn đôi môi tím ngắt, không nói lời nào, cơ thể rét buốt run rẩy mãnh liệt, đủ để chứng minh sự lạnh của cô.

Anh đóng vòi nước, yêu thương ôm cô vào lòng. “Sau này đừng như vậy, sẽ bị cảm lạnh đấy.”

Cô tránh đi một chút, phát hiện ra không có cách nào đẩy anh ra được, vì vậy liên buông tha sự nỗ lực vô ích, dựa vào vai anh khóc thút thút. Cô hận anh, hận trên người anh nồng nặc mùi nước hoa, hận trên áo sơ mi anh lưu lại dấu son môi của phụ nữ.

Đồng thời, cô cũng yêu anh, yêu lồng ngực cường tráng đang dán chặt vào cơ thể trần của cô này.

“Mạt Mạt, em còn có anh. Cho dù tới lúc nào, anh đều ở bên em giúp em.” Giọng nói của anh mơ hồ, có lẽ bởi vì rất lạnh, vòng ôm của anh đặc biệt nóng rẫy.

Cô gượng cười: “Ở Anh quốc mà giúp em hả?”

“Anh cũng không muốn…”

Anh ôm sát cô, cơ thể hai người càng dán chặt với nhau, trống ngực đập dồn dần dần mất đi tiết tấu. “Mạt Mạt, ở gần em quá anh sợ sẽ không kiểm soát được chính mình…”

Nước mắt, tuôn rơi bên vành mắt…

Người đàn ông như anh, ở gần người phụ nữ nào cũng đều không thể kiểm soát được bản thân.

Mạt Mạt nhắm mắt lại, quay mặt đi, nhốt lại những giọt nước mắt chưa kịp rơi.

“Anh, anh đi ra ngoài!” Âm thanh của cô run rẩy

Lòng bàn tay An Nặc Hàn nhẹ nhàng nâng khuôn mặt của Mạt Mạt lên, vén lên những sợi tóc vương trên khuôn mặt cô, ngón tay dịu dàng lau đi nước mắt của cô.

Đôi môi nóng bỏng phủ lên con mắt cô, hôn lên nước mắt cô.

“Mạt Mạt.”

An Nặc Hàn thật sự đã say, say đến nỗi không thể dùng lý trí kiểm soát hành động của anh, cũng không có cách nào tự hỏi tất cả hậu quả.

Anh ôm lấy cô, ngón tay siết chặt eo cô, cúi đầu hôn lên môi cô, dịu dàng trằn trọc, thân mật cọ xát… Anh muốn cô, giờ này phút này, trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ.

Mạt Mạt kịch liệt phảng kháng, đẩy anh, đánh anh, né tránh nụ hôn kịch liệt của anh… Nhưng cô trước sau đều không kêu gào, phản kháng trong im lặng.

An Nặc Hàn ôm lại càng thêm chặt, hô hấp dày đặc mùi rượu ngày càng gấp gáp, nụ hôn của anh cũng ngày càng ngang ngược, cuồng dã lại mạnh mẽ, môi lưỡi dây dưa đến đau đớn.

Xa tận chân trời, có một ngồi sao băng rơi xuống, ánh sáng kéo thật dài, tan biến vào trong màn đêm.

 

About Lily Tran

Something inside...

Thảo luận

23 thoughts on “Chờ Em Lớn, Được Không? – Chương 26

  1. Tem

    Posted by todong91 | 14.04.2012, 07:25
  2. Lỗi rồi Lily ơi

    Chap 26 phần trên và phần dưới giống nhau, chap này Lin đợi hơi bị lâu vì có tí gió mà

    Posted by nhutphonglin | 14.04.2012, 07:45
  3. Hô hô, chờ mãi mến đến đoạn này….

    Posted by Ben's Mum | 14.04.2012, 09:06
  4. lily oi, up nhanh len cai, dung bat anh em chong leu ngoi hong truyen nua… toi lam di thoi

    Posted by oanhle | 14.04.2012, 09:30
  5. A C đúng là là mỗi người tự suy diễn cảm nhận r tự làm tổn thương lẫn nhau. chán ghê đó. Cảm ơn lily nhé.

    Posted by Thiên Vy | 14.04.2012, 10:18
  6. An Nặc Hàn toàn bị hiểu lầm mới khổ chứ, haizzz
    thanks,

    Posted by hittle | 14.04.2012, 10:29
  7. lily oi chap nay co bi loi khong sao thay no lap lai hai doan giong nhau vay lily?

    Posted by bupbecontrai2411 | 14.04.2012, 11:03
  8. tuy rằng lili ko thích truyện này nhưng mình thấy thực sự rất là hay. thanks lili nhiều vì đã làm bộ này

    Posted by lequyen | 14.04.2012, 11:31
  9. Mình đọc trên đt, thấy dài nên hí hửng, tượng Chờ em cuối cùng cũng có chương dài như Sói và Dương Cầm >.<
    Thanks Lily nhiều lắm nha :xxxxxxxxxx

    Posted by Noly ♥ Nole | 14.04.2012, 13:14
  10. thanks!

    Posted by xanhxao | 14.04.2012, 15:52
  11. Cảnh nóng đầu tiên của đôi bạn trẻ :X

    Posted by matsuri2111 | 14.04.2012, 17:28
  12. thật tình mà nói ko thích truyện này trong tất cả các truyện của DLVT…đọc vì nó liên quan đến An Dĩ Phong và Hàn Trạc Thần là chính…ko thích tính cách của 2 người trong truyện này…đặc biệt là An Nặc Hàn…Dù sao cũng rất cám ơn Lily đã edit truyện…thanks alot…

    Posted by Carot Trinh | 15.04.2012, 00:01
  13. c ơi truyện này bn chương vậy ak?

    Posted by thuongmon | 15.04.2012, 00:18
  14. Ui, đợi mấy ngày goy. đã đọc được chương mới. vui quá ^^

    Posted by minhhuetctc | 15.04.2012, 11:08
  15. Rất cảm ơn lyly, cây chuyện hay và hấp dẫn, nó lột tả được tính cách nhân vật một cách trung thực, tôi thích dọng vânnỳ, con gái tôi năm nay 15 tuổi, tôi rất muốn cho cháu đọc, xong nhiều đoạn nóng quá lại không dám, kể mà dùng từ mềm đi và dấu đi những đoạn nóng thì có thể cho học sinh trung học cơ sở đọc, nhân cách con người cũng được hiện roc, lòng chung thuỷ được nhân bản cao.. rất thích, cảm ơn bạn nhiều, nhưng hãy dịch nhiều 1 chút đọc dở dang khó chịu quá. một lần nữa rất cảm ơn!!!!!!!!!!

    Posted by coiqua | 16.04.2012, 21:31
    • Chào cô ạ, (cháu nghĩ gọi là cô là hợp lý)

      Thực ra truyện này không nhiều cảnh nóng lắm, chỉ có chương này và chương cuối thôi. Nếu cô thích sau khi cháu làm ebook truyện này sẽ làm riêng cho cô một quyển cắt mấy cảnh nóng đi (có thể uyển chuyển bớt lời bớt chữ bớt đoạn) để cho em đọc. Cháu sẽ cố gắng xong trong tuần này :D! Nếu không có gì thay đổi từ thứ 5 sẽ 1 ngày post 2 chương cô ạ

      Cám ơn cô nhiều!

      Posted by Lily Tran | 17.04.2012, 00:44
  16. tks ss quá hót

    Posted by koytiny | 17.04.2012, 21:02
  17. AAA..AA.Anh An loi dung ruou lam chuyen xau voi MM.MM chua du 18t ma.

    Posted by Binhphamvan | 20.08.2012, 12:46

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Lịch post truyện

Truyện sẽ ra vào CN hàng tuần. Đều đặn. Nếu t2 mà vẫn không thấy truyện các bạn nhớ giục mình nhé :D

Một phút điền email và bạn sẽ có ngay lập tức những bài mới trong ngày

Join 863 other followers

Lưu trữ

%d bloggers like this: