hàng về...
Chờ em lớn, được không?

Chờ Em Lớn, Được Không? – Chương 18

CHỜ EM LỚN, ĐƯỢC KHÔNG?

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Biên tập: Lily Trần

Chương 18

*

Ven biển Australia.

Trong một căn biệt thự xa hoa, gió biển thổi chiếc rèm ren màu trắng tung bay, tràn ngập vào trong phòng.

Mạt Mạt lấy từ trong ngăn tủ ra một chiếc vali, thành thạo đặt xuống giường, ôm quần áo từ tủ ra nhét vào trong.

“Mạt Mạt? Con làm gì đấy?” Hàn Thiên Vu ấn chiếc vali xuống, trên mặt cũng không có sự giận dữ, chỉ có sự chiều chuộng và dung túng của người mẹ: “Anh Tiểu An của con vừa trở lại Anh Quốc rồi, con trốn nhà thì có thể đi đâu?”

Mạt Mạt sửng sốt một lát, rất nhanh hiểu ra tình hình, nhưng dù sao đi chăng nữa, khí thế không thể yếu đi. “Đi nơi nào cũng được, con không thể chấp nhận được người bố không có nhân tính này!”

“Sao con có thể nói bố con như vậy? Bố là người tốt, cho dù bố có làm cái gì, khẳng định là có lý do của bố.”

“Lý do? Người yêu con thì cần phải bị đánh chết — cái này tính là lý do gì cơ chứ?”

“Ông ấy chỉ vì muốn bảo vệ con thôi!” Hàn Thiên Vu giật lại mấy bộ quần áo hoàn toàn lỗi thời trong lòng cô, thấy cô lại xoay người đi đến tủ lấy quần áo, bất đắc dĩ nói: “Mạt Mạt, đừng làm loạn nữa, tất cả mọi thứ bố con làm đều là vì bố yêu con.”

Mạt Mạt cũng không phủ nhận là bố cô rất thương cô.

Cô nhớ rõ ràng có một lần cô sốt cao mãi không hạ, cả người rét run cầm cập. Ông ôm cô cả một đêm, liên tục kể cho cô mấy câu chuyện cổ tích, kể về câu chuyện của cô bé lọ lem và bạch mã hoàng tử, kể về chuyện làm thế nào ếch có thể biến thành hoàng tử, còn có người đẹp ngủ trong rừng được hoàng tử cứu tỉnh bằng một nụ hôn…

Cô ngủ được một lát, lại tỉnh một lát, giữa những lúc tỉnh và lúc ngủ, câu chuyện cổ tích chẳng bao giờ gián đoạn…

Sáng sớm ngày hôm sau, cô mở mắt liền thấy người bố luôn luôn mạnh mẽ trong trí nhớ của mình, đôi mắt ông hiện lên tơ máu, giữa trán lại có thêm nhiều nếp nhăn. Cô lại nhìn sang bên cạnh, An Nặc Hàn đang ngủ trên ghế sát giường bệnh của cô, trong lúc ngủ, mày kiếm dài vẫn còn nhíu lại, ánh mặt trời chiếu một tầng sáng mờ nhạt mỏng manh trên khuôn mặt anh, hiện ra sự lo lắng mông lung.

“Bố?” Mạt Mạt khóc, cả một đêm dài đau nhức khắp người cũng không làm cô rơi nước mắt, thế mà cô lại thấy cảm động bởi hình ảnh này mà khóc.

Bàn tay to của bố dịu dàng lau đi nước mắt trên mặt cô: “Còn lạnh không? Có đau chỗ nào không?”

Cô lắc đầu, về sau cô đều cố gắng không ốm lại lần nữa.

Bàn tay ấm áp đặt lên trán cô, cơn sốt đã hạ, đôi mày nhíu chặt của bố cuối cùng cũng giãn ra.

Mạt Mạt biết bố rất yêu cô, chỉ cần cô muốn gì đó, ông đều có thể nghĩ mọi biện pháp giúp cô đạt được.

Trong đó cũng bao gồm cả người đàn ông cô muốn lấy.

Trong lúc Mạt Mạt đang đờ đẫn, Hàn Trạc Thần đi vào phòng, lạnh lùng nói: “Cậu ta căn bản không yêu con! Cậu ta ở bên con là có ý đồ khác.”

“Anh ấy có thể có ý đồ gì?” Trong lòng ít nhiều cũng có phần tức giận, nhưng lại nghĩ tới tình yêu của bố với mình, giọng nói của Mạt Mạt cũng trở nên ôn hòa hơn không ít.

“Cậu ta muốn kích thích Tiểu An, hoặc muốn con mất đi Tiểu An, nói chung, thứ mà cậu ta muốn là chia sẽ hai con…”

Mạt Mạt đương nhiên không tin những lời nói vô căn cứ kiểu đấy. “Vì sao anh ấy muốn làm như thế? Con cũng không có thù oán gì với anh ấy cả…”

“Bởi vì, họ của cậu ta là…. Tiêu, tên đầy đủ của cậu ta là Tiêu Thành!”

“Tiêu Thành…” Cái tên này khiến cô nhớ tới một người: Tiêu Vi.

Vi cũng giống như Thành có vẻ bề ngoài tuyệt đẹp, nhưng cái đẹp của bọn họ cũng chẳng giống nhau.

Vi là điển hình của con gái Đông phương, tóc đen, mắt đen, phong cách tao nhã, cho dù đó chỉ là đã từng.

Mà Thành lại có đôi mắt ánh vàng, đúng chất đàn ông Tây phương cao quý…

Chẳng hiểu vì sao, cô bất chợt liên tưởng đến họ cùng một lúc, còn nhớ lại chuyện xảy ra tại Thiên đường & Địa ngục ngày hôm qua.

Không đợi cô hỏi, Hàn Trạc Thần đã cho cô câu trả lời: “Tiêu Thành là em trai ruột của Tiêu Vi.”

“Điều này không phải là sự thật. Thành sẽ không lừa con.” Mạt Mạt ngồi bịch xuống giường, mọi thứ trước mắt đều lay động, xoay tròn. Cô không thể tin đằng sau đôi mắt ánh vàng xinh đẹp thuần khiết kia của Thành là sự lừa gạt và dối trá.

“Tiêu Vi rơi xuống tình trạng ngày hôm nay, em trai ruột của cô ta sẽ yêu con thật sao?”

Quần áo trong tay Mạt Mạt rơi xuống đất, sống lưng lạnh lẽo từng đợt. Tiêu Thành và Tiêu Vi là chị em, thảo nào anh ta lại nói với cô: “Không phải là vật gì cũng có thể dùng tiền mua được.”

Thảo nào anh ấy luôn hỏi về An Nặc Hàn, cũng khó trách khi lần đầu tiên Thành và An Nặc Hàn gặp mặt, anh mắt của anh ta lại tràn đầy hận thù như thế.

Như vậy…

Như vậy thì chuyện xảy ra ở Thiên đường & Địa ngục cũng chẳng phải tình cờ, những lời Tiêu Vi nói cũng chẳng phải là thuận miệng.

Đây có thể là một cái kế hoạch, bao gồm cả chuyện Thành thổ lộ với cô, có lẽ cũng bao gồm cả chuyện Thành dạy cô hát…

Nhưng cô cẩn thận nhỡ kỹ lại từng li từng tí thời gian cô và Thành quen biết, ngoài trừ lúc mới quen, Thành đối xử với cô vô cùng lạnh lùng, thì chưa hề làm chuyện gì tổn thương đến cô… Nếu như anh ta chỉ là muốn lừa gạt tình cảm của cô, thì vì cái gì hôm nay lại chịu bị đánh thương tích đầy mình, còn muốn nói rằng anh yêu cô?

Rốt cuộc cái gì là thật, cái gì là giả?

Hàn Trạc Thần thấy vẻ mặt cô mâu thuẫn mù mờ, ngồi xuống bên người cô, thương tiếc ôm lấy vai cô: “Mạt Mạt, con còn nhỏ, rất nhiều chuyện con hoàn toàn không hiểu! Con cho rằng bố muốn đánh người sao? Bố cũng không muốn nhìn thấy cảnh máu tanh thế…”

Nếu mà Mạt Mạt biết được một chút xíu quá khứ của bố cô trước đây, cô nhất định sẽ nghi ngờ cái câu nghe có vẻ “chân thành tha thiết” này của ông có bao nhiêu tính chân thực, tiếc là cô không biết!

Hàn Trạc Thần thở dài một tiếng, nghe cũng tương đối là “tự trách”.

“Nhưng bố nhất định phải làm như vậy, hơn nữa nhất định phải làm trước mặt Tiểu An. Đấy là cách bố thể hiện rõ thái độ và lập trường, bố muốn Tiểu An biết, nó mới là đứa con rể duy nhất bố công nhận. Bố làm vậy cũng là vì con.”

Mạt Mạt ôm chặt eo Hàn Trạc Thần, khuôn mặt chôn vào vai ông. “Bố! Xin lỗi, con trách nhầm bố rồi…”

“Mạt Mạt, con ngốc nghếch quá rồi! Con chẳng cần mạng sống mà đi bảo vệ Tiêu Thành, nói ra những lời ấy… Tiểu An sẽ nghĩ như thế nào?”

“Con…”

Trước mắt cô lại hiện lên tấm ảnh chụp An Nặc Hàn và cô gái đó. Nước mắt của cô gái rõ ràng như thế, rõ ràng đến nỗi như đang chảy xuống trước mặt cô.

Mạt Mạt khẽ cắn môi, ép mình tự nói ra: “Bố… anh Tiểu An muốn kết hôn với con, sẽ không trách con vì con bảo vệ Thành đâu. Anh ấy không muốn lấy con thì cho dù bố có đánh chết Thành, anh ấy vẫn là không muốn… Về sau, chuyện của chúng con bố đừng quan tâm nữa.”

Hàn Trạc Thần cúi đầu nhìn Mạt Mạt trong lòng, vẻ mặt của cô rất bình tĩnh, nhưng ông có thể cảm nhận được rõ ràng chút mất mát, u buồn trong giọng nói của cô.

“Tiểu An nói gì với con sao?”

Cô kiên định lắc đầu. “Là con đã nghĩ thông, con không muốn lấy một người đàn ông không yêu con.”

Hàn Trạc Thần đỡ lấy vai Mạt Mạt, để cô ngồi thẳng dậy, ông cười nói với cô: “Không sao, bố có thể làm nó yêu con.”

Mạt Mạt vẫn lắc đầu.

“Bố à, con còn trẻ, cũng không phải không lấy được ai, bố đừng ép buộc anh ấy nữa!”

“Con?” Sắc mặt Hàn Trạc Thần trầm xuống. “Có phải con đã thích Tiêu Thành rồi không?”

“Không liên quan đến Thành! Là con…” Mạt Mạt lấy tay xiết chặt ga giường, ép chính mình không được nhớ tới mọi chứ về An Nặc Hàn, nhất là nụ hôn ngày hôm qua.

Sau một lúc lâu, cô ngẩng mặt lên, một bộ dáng không vấn đề gì hết: “Là con đã quen với cuộc sống không có anh ấy… Không có anh ấy con vẫn có thể sống tốt…”

Hàn Trạc Thần có chút nghi ngờ lời cô nói, ông vừa muốn nói gì đó, Hàn Thiên Vu đã kéo kéo ông. “Đã khuya rồi, Mạt Mạt cũng đã mệt, anh để con bé nghỉ ngơi đi, có gì muốn nói thì để ngày mai hẵng nói.”

Hàn Trạc Thần lưỡng lự một chút, đứng dậy chỉ vào đống hỗn độn trên giường. “Được rồi! Thiên Thiên, em giúp Mạt Mạt dọn lại mấy thứ này một chút đi.”

Sau khi ông rời khỏi, Hàn Thiên Vu lôi từng chồng quần áo trong vali hành lý ra ngoài, cẩn thận gấp lại.

Bà liếc nhìn tấm ga trải giường nhăn nhúm dưới tay Mạt Mạt, dịu dàng hỏi: “Có phải con giận dỗi gì Tiểu An không?”

“Mẹ à, anh ấy trước giờ không yêu con, anh ấy đồng ý lấy con là do bố và chú Phong ép buộc mà.”

“Sao con biết anh ấy không yêu con?”

“Tại trong mắt anh ấy, con vĩnh viễn là một đứa trẻ con!”

Cô không muốn nói nói cho bất kỳ ai về chuyện tấm ảnh, vì cô hiểu chỉ cần cô nói ra, bố cô sẽ có một vạn phương pháp chia rẽ họ. Cô không muốn cô gái tên “Thâm Nhã” kia biến thành Tiêu Vi thứ hai.

“Mẹ, mẹ có thể khuyên bố giúp con không, để bố đừng quản chuyện của con nữa. Con đã trưởng thành rồi, con muốn gì tự con biết.”

Hàn Thiên Vu không nói gì nữa, gấp lại mấy bộ quần áo rồi cất vào trong tủ, sau đó giúp cô sửa sang lại ga trải giường rồi mới rời khỏi.

***

Trở lại phòng mình, Hàn Thiên Vu nhẹ nhàng đóng cửa, quay người thấy Hàn Trạc Thần ngồi trên ghế, hàng màu cau chặt lại, như là hết cách.

Không ai hiểu chồng mình hơn bà, ông là một người tốt, một người tốt trên tay dính đầy máu tươi, cả đời tràn ngập tội ác — việc này nghe vô cùng mỉa mai. Cũng chỉ có người phụ nữ trưởng thành bên cạnh ông như bà mới có thể biết loại mỉa mai này ẩn chứa ít nhiều chuyện cũ.

“Thần!” Bà ngồi xuống tấm thản bên cạnh ông, bàn tay mảnh khảnh vuốt ve ngón tay thon dài của ông. “Anh tự mình động tay à? Còn làm trước mặt Mạt Mạt?”

Hàn Trạc Thần không hề phủ nhận.

“Hơn mười năm rồi chưa thấy anh tức giận nhiều như vậy.” Hơn mười năm nay, Hàn Trạc Thần dù có tức giận cũng không đích thân ra tay, tối đa chỉ để An Dĩ Phong ra mặt dạy dỗ mấy người chọc tới ông.

“Anh quyết không cho phép bất kỳ ai tổn thương đến Mạt Mạt.” Ông dừng lại một chút, thở dài: “Đáng tiếc là Mạt Mạt không hiểu.”

“Anh đừng vội, đợi Mạt Mạt hết giận, em khuyên nó lần nữa.” Nếu nói trên thế giới này có người nào có thể khiến người đàn ông từng trải qua mưa gió như Hàn Trạc Thần hết cách, thì cũng chỉ có đứa con gái bảo bối của họ. “Em đi chuẩn bị nước nóng cho anh. Anh vào tắm thư giãn một chút đi.”

Hàn Thiên Vu đi vào phòng tắm, mở vòi nước, nước bốc lên hơi nóng ào ào chảy xuống.

Bà ngồi một bên bồn tắm, lấy tay thử độ ấm của nước, đổ sữa tắm và tinh dầu sương ngưng đã được chuẩn bị tốt vào trong bồn.

Tuy rằng không tán thành cách làm của Hàn Trạc Thần, bà cũng không muốn oán trách ông bất cứ thứ gì, vì bà hiểu rõ ông yêu Mạt Mạt đến nhường nào.

Từ ngày đầu tiên Mạt Mạt ra đời, một đứa trẻ sơ sinh nhắm mắt mà bắt đầu lớn tiếng khóc lóc, khuôn mặt có ba phần tương tự với ông khiến ông cảm thấy có thứ xúc động trước đây chưa từng có.

Kia thật sự không phải là chiếm hữu hay ỷ lại, mà là một loại tình cảm thật sự có ý nghĩa – tình yêu của cha…

Ông nói với bà, Mạt Mạt dù là con gái hay con trai cũng không quan trọng, cô bé là con của hai người, chảy trong người huyết thống của họ, cũng là bằng chứng của tình yêu hai người.

Vinh nhục cả đời ông, tang thương cả đời ông, đều trở nên chẳng đáng gì.

Ông chỉ hy vọng có thể để Mạt Mạt được trưởng thành vui vẻ và khỏe mạnh.

“Mạt Mạt và em nói những gì?” Hàn Trạc Thần không biết đã tiến vào phòng tắm từ lúc nào, hỏi bà.

“Nó xin chúng ta để kệ chuyện Tiểu An và con bé.” Hàn Thiên Vu do dự một chút, nói: “Thần, từ sau khi biết Thành, Mạt Mạt thay đổi rất nhiều… Nhất là mấy tháng gần đây, nó liên lạc với Tiểu An càng ngày càng ít, tôi hôm nay Tiểu An quay về Anh Quốc mà nó còn có thể chạy đến bar tìm Thành. Mạt Mạt liệu có thể…”

Hàn Trạc Thần day day giữa trán. “Đấy là điều anh lo lắng nhất.”

“Nếu nó thật sự yêu Tiêu Thành, anh định sao bây giờ?”

“Không có cách nào hết!” Ngay cả thần linh cũng đều không thể chi phối tình cảm của con người, ông có thể có cách nào đây.

“Thần, Tiêu Thành là dạng người thế nào?”

“Một người thông minh! Cậu ta bị đánh gần chết cũng khôi chịu cầu xin tha thứ, kiên trì nói cậu ta thật lòng yêu Mạt Mạt.” Hàn Trạc Thần nhếch khóe miệng, cười nhạt: “Nếu cậu ta nói cậu ta không yêu Mạt Mạt, cậu ta là vì trả thù mới lừa gạt tình cảm của Mạt Mạt, anh cũng không khinh địch như thế mà bỏ qua cho cậu ta.”

Bà biết, ông hận nhất người lừa dối tình cảm, lấy tình cảm như một công cụ trả thù…

“Có thể là cậu ta thật lòng.”

“Thật lòng?” Nhìn vào đôi mắt trong veo của Hàn Thiên Vu, ông mỉm cười nói: “Em thấy có thể sao?”

“Đến em còn có thể yêu anh, còn có chuyện gì là không thể?”

Đúng vậy, một cô gái có thể yêu một người đàn ông giết toàn bộ gia đình của mình, còn có dạng tình yêu nào mà không thể phát sinh.

Nhưng phụ nữ lương thiện mềm mại giống Hàn Thiên Vu như thế không có nhiều, cũng giống như việc đàn ông khiến người ta si mê như Hàn Trạc Thần lại càng ít vậy.

Thế nên, cái mà người ta gọi là kỳ tích, có nghĩa là chuyện đó sẽ không xuất hiện lặp lại nhiều lần.

Mặt nước dập dềnh phản chiếu khuôn mặt vô cùng tinh xảo, đôi mắt trong veo, hai bá đỏ bừng, đôi môi nhỏ nhắn mê người…

Đã nhiều năm trôi qua, ông đã không còn trẻ, mà bà lại càng ngày càng xinh đẹp, càng ngày càng ý vị.

Hàn Trạc Thần ôm bà từ sau lưng, cánh tay ôm trọn lấy eo gầy của bà, thành thạo gỡ từng chiếc cúc trên áo. Tay ông mê mải luôn vào trong tây phục mong manh của bà, cảm nhận nước da mịn màng co dãn.

Những lúc như này, chỉ có ôm lấy cơ thể ấm áp của bà mới có thể khiến tâm trạng ông bình tĩnh lại.

Quần áo mỏng manh rơi xuống, ông ôm chặt cơ thể nóng như lửa trong lòng, hít vào hương vị trên người bà, hôn lên từng tấc da tấc thịt mà ông đã quen thuộc.

Cảm giác được bà nghênh hợp, Hàn Trạc Thần ôm lấy bà, đi vào trong phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt bà xuống giường.

Làn da trần trụi tiếp xúc với nhau, xác cảm mịn màng đưa kích tình lên tới đỉnh điểm. Ông tách hai chân của bà ra, từ từ tiến vào…

Cho dù đã từng vô số lần chiếm giữ cơ thể này, ông vẫn cẩn thận mà che chở như những ngày xưa cũ.

Trong phòng tình dục cứ để tự do buông thả, một đêm duy trì dục vọng không ngừng…

Người phụ nữ dưới thân càng lúc càng mềm mại, tiếng rên ngắt quãng dần dần dày đặc hơn, ánh sáng kiều diễm di chuyển trên chiếc giường đang lay động cực nhanh. Ông hoàn toàn say đắm, đôi tay giữ lấy chiếc eo gần như đã mềm hoàn toàn của bà, tùy ý ôm trọng người vợ của ông.

Trọn cả một đêm, sóng biển nhấp nhô trên tảng đá ngầm, nặng nề va chạm…

“Thần…” Bà gọi ông trong mê loạn, cơ thể dính nhớp mồ hôi thẳng tắp, sự sung sướng của ông cũng lên tới đỉnh điểm, cuối cùng cũng bắn vào cơ thể bà, thế giới tựa như nổ tung, tan thành mảnh vụn.

“Thần…” Tiếng gọi của bà, sự vuốt ve của bà, khiến thần kinh căng thẳng của ông từ từ được thả lỏng.

“Thiên Thiên!” Ông mệt mỏi ghé người trên cơ thể bà, mười ngón tay đan chặt với nhau, chầm chậm điều hòa hô hấp.

Tay bà nắm chặt tay ông, dịu dàng nói: “Em biết anh rất thích Tiểu An. Nhưng cho dù Tiểu An có tốt cuối cùng vẫn là con trai của An Dĩ Phong, không phải của chúng ta.”

“Ừ.”

“Không bằng, em sinh cho anh một đứa con trai nhé.”

Nhắc tới chuyện này, Hàn Trạc Thần lại nhớ đến cảnh tượng bà khó sinh suýt nữa chết đi, khoảnh khắc đấy ông thật sự tuyệt vọng, thế giới phảng phất nhưu không còn có gì đáng giá để ông lưu lại nữa.

“Không được! Tuyệt đối không được!”

Câu trả lời của ông hơn mười năm nay không hề cho phép bàn tới, ngay cả sự cương quyết trong giọng nói cũng chẳng thay đổi chút nào.

Ông làm sao không muốn một đứa con trai…

Để thừa kế huyết thông của ông, thực hiện giấc mơ của ông!

Tình hình là đọc xong chương này mình rất là nghi ngờ không hiểu “Thâm Nhã” xuất hiện từ lúc nào =)). Thì ra chương 15 mình đã làm thiếu!!!! Mọi người quay lại chương 15 để đọc nốt phần cuối nhé, đoạn cuối cùng nói về bức ảnh Thâm Nhã xuất hiện. Sau đó Mạt Mạt buồn chán quá chương 16 mới chạy đến bar tìm thành :D

Chương 15

(đoạn in đậm)

About Lily Tran

Something inside...

Thảo luận

24 thoughts on “Chờ Em Lớn, Được Không? – Chương 18

  1. hic, không quen với việc Thiên Thiên bị chuyển thành “bà” còn anh Hàn soái ca của tui bị chuyển thành “ông” mặc dù biết rõ để hợp lý thì phải thế….

    aidza, qua đến Chờ em lớn lên có được không rồi mà vẫn không thấy tình yêu đối với cặp Hàn Trạc Thần và Thiên Thiên có gì giảm sút. Khi đọc truyện vẫn mong gặp được những đoạn chen giữa miêu tả tình cảm của hai người nà. Thiên Thiên có con khoảng năm 21-22. Nay Mạt Mạt khoảng 14-15 tuổi, tức là Thiên Thiên khoảng 36-37 tuổi gì đó, vẫn còn trẻ chán, Mà độ tuổi này, theo nhiều người nói, đây là độ tuổi ngưòi phụ nữ đạt đến độ chín mùi, rất đẹp….Đọc những cảnh HE của cặp này, coi như bù những lúc bị bạn Diệp Lạc ngược tâm tui bên bộ Sói và Dương Cầm bên kia….

    Hàn Trạc Thần thương con gái ghê….

    Thiên Thiên tính ra cũng hiểu chuyện, ban đầu hiểu lầm cha mình nhưng khi hiểu ra thì cũng không đến nỗi quá cứng đầu. Đọc những đoạn tình cảm giữa Mạt Mạt và Tiểu An, tự dưng có chút gì đó nhớ đến bộ “Trời sáng rồi nói tạm biệt”, vì tình cảm đó giống giống của Y Y dành cho Bắc Bắc (YY thì mãnh liệt hơn nhiều)

    Posted by azulapn | 14.03.2012, 16:44
    • Sao lại lầm lẫn giữa Thiên Thiên và Mạt Mạt thế này ;))

      aiza, tại hai bộ song song nên các bạn bị ảnh hưởng rồi!!!

      Mình chỉ thích mấy cảnh bộ đôi già hạnh phúc bên nhau thôi. Tác giả ngược chán chê cho vài chương cuối ngọt ngoài, sang truyện này mới thấy ngọt ngào hơn nữa. Mỗi tội lời văn cứ đều đều…

      Posted by Lily Tran | 15.03.2012, 04:48
  2. Công nhận, gọi Thiên Thiên là “bà” làm cho cô ấy già đi quá, TT chưa đến 40 mà T__T

    Posted by matsuri2111 | 14.03.2012, 18:13
    • thế đổi bằng gì bây giờ :-<. Anh Thần nữa :((

      Posted by Lily Tran | 14.03.2012, 18:24
      • Ha ha, mình không biết nha, ngày trước mình định edit truyện này nhưng vì bận quá + cái vụ xưng hô nên nản không làm nữa. Mình còn định làm truyện nam hơn nữ hơn 20 tuổi cơ, nhưng mà cũng bí vụ này nên dẹp hết. Hic, vốn sống hạn hẹp mà T__T

        Posted by matsuri2111 | 14.03.2012, 21:57
        • tại mọi người đọc đồng lang cộng chẩm rồi nên mới không thích cách xưng hô này. Thật ra nếu anh Thần với TT chưa bao giờ xuất hiện thì cách xưng hô này cũng ổn =). Thôi kệ nó đi

          Posted by Lily Tran | 15.03.2012, 03:13
  3. Truyen hay qua! Cam on ss. Doc truyen thay thuong anh Than qua di. Gia ma anh y co 1 dua con trai co phai la tot khong. Haiz. Tac gia bat cong qua. Trong tat ca cac truyen cua DLVT em thich nhat la cap doi Than ca va Thien Thien do. Khong biet bao gio ss moi post chap moi truyen soi va duong cam. Em sap chet vi doi cho mon moi day. Hic!

    Posted by Linh Pham | 14.03.2012, 19:16
  4. Lan dau tien vao nha ban!!!, cho minh bat tay lam quen nao. Tks ban rat nhieu, minh rat thich doc truyen cua tac gia “DLVT”, tac gia nay viet truyen rat hay noi dung rat sau sac, doc ma ko dut ra duoc, nhu tr nay minh doc 1 leo den tap 18 luon, lan nua cam on ban rat nhieu vi da dich 1 bo tr rat hay va y nghia, minh cho tap moi cua ban, trong thoi gian cho doi minh doc tr khac o nha ban.

    Posted by DINH DIEN | 14.03.2012, 19:53
  5. Truyện hay bạn a!

    Posted by Mạc Tuyết Ngân | 14.03.2012, 20:40
  6. thanks ban, minh lun lunmong doc truyen nay, cam giac cho doi that la kho ta

    Posted by thythy82t | 14.03.2012, 22:20
  7. LiLy có ebook truyện ” đồng lang cộng chẩm ” bảng edit rồi không? Mình tìm toàn là bang convert thôi…nếu có cho mình xin nhé…cám ơn bạn đã edit truyện này….rất hay…

    Posted by Carot Trinh | 14.03.2012, 22:48
  8. An Nặc Hàn chắc lúc này cũng đã yêu MM r nhưng sao hok thể hiện ra, làm mọi chuyện rối beng cả lên. Mà con trai cũng lạ cứ thấy con gái đối xử vs người con trai khác tốt chút là cứ cho đó là yêu… haizz

    Posted by Thiên Vy | 15.03.2012, 00:08
  9. A! Ss bao ong troi lai vat cho a Than 1 dua con la sao? K phai la Thien Thien lai mang thai day chu?

    Posted by Linh Pham | 16.03.2012, 17:10
  10. bạn ơi cho mình hỏi mấy ngày bạn post 1 chương đấy, truyện hay quá, hihi

    Posted by mai ha | 19.03.2012, 18:08
  11. PV vừa coi 1 mạch từ đầu đến chương này, thật sự hấp dẫn quá Lily ơi, luôn chờ đợi bản dịch/edit của Lily nha, dù lâu đến thế nào đi chăng nữa (phòng thôi :) ) ) *free hug* truyện hay quá à, cám ơn Lily nhiều nha, đọc mượt quá trời, thấy hay ko thua gì “Đồng lang cộng chẩm/ hôn”, “Trao lầm” hay “Lôi trì”, Tâm Tâm viết văn ngày càng lên tay, câu chuyện thanh mai trúc mã thường thường vậy mà từng câu chữ vẫn hấp dẫn người đọc đến thế, hôm nay PV bỏ ôn Toán xác suất luôn rồi =___= chuyện gì đến nó đến vậy, hy vọng mình lucky :d

    Posted by Phong Văn | 22.03.2012, 21:51
  12. Iily viet hay ghe.Minh yeu nka kau wa

    Posted by Binhphamvan | 19.08.2012, 13:36

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Lịch post truyện

Truyện sẽ ra vào CN hàng tuần. Đều đặn. Nếu t2 mà vẫn không thấy truyện các bạn nhớ giục mình nhé :D

Một phút điền email và bạn sẽ có ngay lập tức những bài mới trong ngày

Join 864 other followers

Lưu trữ

%d bloggers like this: