hàng về...
Chờ em lớn, được không?

Chờ Em Lớn, Được Không? – Chương 12

CHỜ EM LỚN, ĐƯỢC KHÔNG?

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Biên tập: Lily Trần

Chương 12

*

Vào lúc kỳ nghỉ sắp kết thúc, Người nhà hai bên đã hẹn cùng đi du lịch, An Nặc Hàn cầm bản đồ thế giới hỏi cô muốn đi đâu.

Cô không hề do dự chỉ thẳng vào Hy Lạp, “Em muốn đi Hy Lạp.”

“Trừ đấy ra thì chỗ nào cũng được!” An Nặc Hàn hoàn toàn cự tuyệt.

“Anh Tiểu An, anh dẫn em đi Hy Lạp được không, anh đã từng hứa với em rồi.” Cô lại sử dụng một chiêu tất sát, lay lay cánh tay anh.

“Không được!”

“Xin anh đấy.”

Anh nhìn cô, rất chăm chú mà cũng rất nghiêm túc: “Chờ em trưởng thành, anh sẽ đưa em đi Hy Lạp… cử hành hôn lễ!”

Cô kích động nhào tới, đè anh ngã xuống, dựa người vào lồng ngực anh, sự kinh ngạc khó kìm nén được chợt biến thành một loại bi thương, cô cười đến chảy nước mắt.

“Sao lại khóc?”

Cô sụt sịt, lắc đầu cười. Hạnh phúc tới quá bất chợt, cô hơi không tiếp nhận nổi!

“Bé con ngốc!” An Nặc Hàn trở mình, khuỷu tay chống lên ghế sofa, nửa người đè lên cô, giúp cô lau đi nước mắt. Lòng bàn tay ấm áp lưu luyến trên khuôn mặt cô.

Cô cũng vươn tay, tinh tế vuốt ve khuôn mặt của anh, nước da trơn nhãn mà co dãn có cảm giác khoan khoái dễ chịu khó tưởng tượng.

Nụ cười bên khóe miệng anh dần biến mất, đôi môi từ từ tiến đến.

Mạt Mạt căng thẳng kéo căng vạt váy, mở to mắt thấy môi anh đến càng lúc càng gần.

“Nhắm mắt lại.”

Cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Bờ môi mềm mại ấm áp đặt trên môi cô, lòng cô trầm xuống, cơ thể tê rần, nhịn không được cả người run lên. Anh hôn cô! Nhận thức được việc này khiến toàn thân cô như chìm trong mật ngọt.

Nụ hôn anh tựa như mưa phùn, dịu dàng tinh tế mà trằn trọc, tràn đầy sự che chở, thương yêu và luyến tiếc, tràn đầy sự trìu mến nồng nàn.

Toàn bộ tri giác của cô đều tập trung trên đôi môi đang mất đi cảm giác này, say lòng đến nỗi cô quên đi tất cả mọi thứ trên đời…

Nhưng chỉ vậy thôi, anh không hề chiếm giữ sâu hơn, chỉ là lướt qua rồi ngừng lại.

Nụ hôn đã kết thúc từ lâu, cô vẫn không muốn mở mắt, trong lòng không ngừng nhớ lại cảm giác tuyệt vời khi đôi môi ma sát.

Một nụ hôn bình thường như vậy mà đã ngây ngất như thế, không biết hôn lưỡi sẽ là cảm xúc mãnh liệt đến thế nào…

Anh từ từ ngồi dậy, cô mới mở mắt, chống người ngồi dậy.

Cô từng xem qua một quyển truyện tranh, mang tên “Nụ hôn định tình”, nụ hôn vừa rồi của bọn họ có tính là định tình không?

Cô tràn đầy chờ mong nhìn vào đôi mắt không gợn sóng của An Nặc Hàn: “Anh Tiểu An, anh yêu em không?”

Anh tránh né ánh mắt của cô, đứng lên, đi tới trước cửa sổ.

Làn gió nhẹ phất qua tấm rèm cửa màu ghi nhạt, những tia nắng mai nhảy nhót trên đôi mày cau lại của anh.

Mạt Mạt ôm đầu gối liếm láp đôi môi còn dư âm của độ ấm, trong thoáng chốc có nhiều loại cảm xúc không rõ ràng nảy lên trong lòng.

“Vì sao? Em chưa đủ xinh, hay em chưa đủ dịu dàng? Em…”

“Em vẫn còn là một đứa trẻ.”

“Bố em nói, em đã trưởng thành rồi!” Cô nói.

“Em qua đây…”

Cô ngoan ngoãn đi qua, anh chỉ vào một bồn hoa cúc trắng đặt bên ban công. Khóm hoa cúc được chăm sóc rất tốt, nụ hoa chật đầy chỉ đợi ngày nở rộ.

“Với anh, em là một nụ hoa chưa nở, anh biết rằng em đang bện từng lớp từng lớp quanh bản thân, vì một ngày em nở rộ, tươi đẹp nhất, anh sẵn lòng chờ em…”

“Chờ em trưởng thành, anh sẽ yêu em sao?”

“Anh sẽ cố gắng hết sức!”

Cô nghiêng đầu, cười với anh. “Em cũng sẽ cố gắng hết sức!”

***

Thời gian hạnh phúc lúc nào cũng ngắn ngủi, kỳ nghỉ một tháng qua đi trong chớp mắt.

An Nặc Hàn lại đi, khăng khăng không cho phép cô ra sân bay, nói rằng sợ cô ôm anh khóc lóc, không chịu buông tay, làm lỡ mất chuyến bay.

Cô xuy xét đến khả năng này, rất có thể thật, thế nên, cô cố gắng hết sức mình, dùng nụ cười tươi tắn nhất tiễn anh ra cửa.

“Anh Tiểu An, giữ gìn sức khỏe!” Cô lưu luyến buông tay anh, lùi về sau vài bước, vẫy tay với anh.

Anh thả chiếc vali ra, ôm cô thật chặt. Cái ôm của anh không hề dịu dàng như ngày trước, ghìm cô đến nỗi cô cảm thấy hơi khó thở. “Mạt Mạt, chờ anh về…”

“Vâng.”

Thấy cô gật đầu, anh buông tay, kéo va li đi về phía xe An Dĩ Phong.

Chiếc xe dần xa, cô chạy lên tầng hai nhìn, mãi cho đến khi chiếc xe kia không còn thấy bóng dáng. Cô lấy ra mấy tấm ảnh chụp khi đi du lịch, xem đi xem lại nhiều lần, thưởng thức từng giây phút họ bên nhau, cô chọn ra một tấm kỷ niệm đẹp nhất, đặt trên giá sách trong phòng đọc của anh.

Khi đó, nhớ nhung là thứ gì đó thật đẹp, thật hạnh phúc!

***

Hoa nở hoa tàn, mây vẫn cứ trôi, thời gian thấm thoát qua một năm.

Dưới tàng cây bạch quả trong vườn trường, Mạt Mạt ngồi một mình cầm điện thoại, một mình cầm bức thư tình đầu tiên mà cô nhận được từ lúc chào đời đến giờ, đọc từng câu cho An Nặc Hàn nghe, mặc dù câu chữ nóng bỏng khiến cô hơi khó mở miệng.

Cô khó khăn chịu đựng sự buồn nôn mà đọc hết, kết quả một chút phản ứng anh cũng không có.

“Này! Anh có nghe em đọc không đấy hả?” Cô không vừa lòng kêu lên.

“…”

Anh cũng không nói chuyện.

“An Nặc Hàn?” Lần đầu tiên cô gọi tên anh, vô cùng trôi chảy.

“Ừ? Chuyện gì?” Năm giây sau, anh mới phản ứng lại: “Em gọi anh là gì?”

“Anh rốt cuộc có nghe em nói không đấy?”

“Có.” Anh nói: “Tiếng Anh của thằng đấy kém quá, ngữ pháp sai rất nhiều.”

“Người ta là người Australia đấy!” Cô cố tình sự dụng giọng nói rất sùng bái, yêu thích: “Hình như cậu ấy mang huyết thống Anh Quốc, mắt xanh, da trắng, rất tuấn tú.”

“Người Australia cũng thịnh hành viết thư tình?”

“Cấu ấy cho rằng người Đông phương thích hàm súc mà!”

“Tư tưởng của đàn ông ngoại quốc quá thoáng, không thích hợp với em.” Anh lạnh nhạt nói.

Chẳng hề có phản ứng ghen tuông, trong truyện tranh viết “phương phát dùng tình địch kích thích” không hề thu được hiệu quả như mong muốn.

Mạt Mạt mất mát cất thư tình đi, nhìn đồng hồ, cũng sắp đến thời gian lên lớp. “Không thèm nghe anh nói nữa, em phải vào lớp đây.”

Dập điện thoại, cô vội vội vàng vàng chạy về lớp học.

Trên đường đi, cô lại gặp nam sinh viết thư tình. Cậu ta nhìn cô tràn trề hy vọng. Cậu ta vẫn cứ suốt ngày hẹn cô đi chơi, cô từ chối một trăm lần, rồi lại một trăm linh một lần, khiến cô đến cơ hội thở dốc cũng không có.

“Tớ đã nói với cậu rồi, tớ đã có chồng chưa cưới, anh ấy đối xử rất tốt với tớ.” Mặt dày theo đuổi con trai là điểm mạnh của Mạt Mạt, nhưng việc từ chối con trai thích mình thì cô quả thật không có kinh nghiệm.

“Tớ không muốn kết hôn với cậu, tớ chỉ muốn hẹn hò thôi.” Cậu ta khó hiểu nhìn cô.

Chưa từng bị theo đuổi, thật không biết bị người mà mình không thích dây dưa quả là một loại áp lực khủng bố!

Mạt Mạt dằn lòng giải thích với cậu ta: “Tớ chỉ hẹn hò với người mà tớ sẽ lấy thôi.”

“Vì sao?”

Cô làm sao biết là vì sao, là An Nặc Hàn nói với cô như thế. “Bởi vì tớ không thích cậu, cậu đã hiểu chưa?”

“Cậu chưa từng hẹn hò với tớ, sao biết là không thích tớ?”

“Tớ đã có người tớ thích, thế nên không có khả năng thích cậu được.”

“Hai việc này có liên quan gì đến nhau sao?”

My God! Cô hoàn toàn bị tư duy logic hỏng hóc của cậu ta làm điên rồi.

“Xin lỗi, tớ bị muộn giờ vào lớp rồi!”

“Buổi chiều sau khi tan học, tớ chờ cậu ở đây!”

Mạt Mạt suýt nữa hộc máu, chán ngán trở về lớp học.

Khi vào học, Mạt Mạt nhìn cây bạch quả cao lớn ngoài cửa sổ, nhớ lại năm mình bốn tuổi.

Trên bờ cát mịn, cô nắm tay áo An Nặc Hàn không chịu buông. “Anh Tiểu An, anh đi đâu, em cũng muốn đi.”

“Anh đi thi.”

“Thi có vui không? Em cũng muốn đi.”

An Nặc Hàn kiên nhẫn dỗ cô. “Thi không vui chút nào, không được động đậy, cũng không được nói chuyện. Mạt Mạt ngoan, anh sẽ trở về sớm, về chơi trốn tìm với em được không?”

“Được!”

Cô đứng chờ bên bờ biển, chờ mãi, chờ đến khi trời đã tối, mà anh vẫn chưa quay trở lại.

Sóng biển làm ướt đẫm váy cô, lãnh lẽo dán vào chân, từng cơn gió thổi qua, cô lạnh đến run rẩy.

Bố mẹ đều bảo cô về nhà, cô không chịu, nói An Nặc Hàn sẽ rất mau trở lại.

Sau đó, An Dĩ Phong nổi giận, gọi điện thoại mắng té tát An Nặc Hàn một hồi, còn nói nếu anh không trở về trong vòng mười phút, thì cũng đừng về nữa.

Vào lúc An Nặc Hàn mặt đầy mồ hôi chạy đến, anh thở dài với cô.

“Anh Tiểu An!” Cô cười chạy tới, ôm chân anh. Khi đó cô hoàn toàn không rõ trong tiếng thở dài kia có biết bao nhiêu sự chịu đựng không biết làm cách nào.

Hóa ra yêu một người không yêu mình cũng chẳng hề khổ, chỉ cần nghe thấy vài câu thăm hỏi ân cần của người ấy, cũng sẽ cảm thấy thỏa mãn. Còn bị một người mình không yêu quấy rầy mới là thứ khó chịu nhất trên đời.

Mỗi khi cậu nam sinh ấy dùng ánh mắt tràn trề hy vọng nhìn cô, cô đều hận không thể lao đầu vào cây  mà chết.

Mười năm qua, nước có thể làm mòn đá, An Nặc Hàn làm sao chịu được sự dây dưa dai dẳng lại còn ấu trĩ đến nực cười của cô?

Phải chăng anh cũng có loại kích động muốn đâm đầu vào cây, phải chăng anh cũng muốn trở thành làn khói xanh biến mất không dấu vết, chỉ để thoát khỏi sự dây dưa của cô…

Đề tài triết học tình yêu này, lúc nào cô mới có thể hiểu rõ được.

***

Mạt Mạt từ nhỏ đã không tiếp xúc với thế giới bên ngoài, cô cực kỳ không thích tham gia Party. Trong mắt cô, Party bất quá chỉ là sản phẩm để tạo ra những tình huống vừa gặp đã yêu cho đàn ông và đàn bà. Nhưng Party lần này lại khiến cô mong chờ vô cùng. Bởi vì có người nói cho cô, Party lần này thuê địa điểm tại một quán bar rất có phong cách, người hát chính trong bar cũng tham gia.

Cái tên “Thành” Mạt Mạt đã nghe đến không biết bao nhiêu lần. Anh là con lai Trung Úc, giống những khuôn mặt lai bình thường đều có ưu điểm kết hợp từ hai dòng máu, Thành chính là một tổ hợp gen hoàn mỹ nhất. Anh không chỉ có bề ngoài trông rất hấp dẫn người khác, những người đã từng nghe giọng hát của anh nói, đó là thứ giọng trời cho, to và vang dội.

Hiếm thấy có cơ hội mở mang kiến thức, Mạt mạt tất nhiên sẽ không bỏ qua. Thà bị cậu nam sinh thầm mến cô quấn lấy một buổi tối, cũng không thể không tham gia.

Quán bar hôm nay khá khác với trước kia, ánh đèn rực sáng, mỹ nữ như mây, có lẽ đều muốn gặp gỡ Thành trong truyền thuyết.

Âm nhạc vang lên, Party ồn ào bỗng trở nên tĩnh lặng, tấm màn từ từ được kéo ra.

Một chàng trai cầm một chiếc đàn guitar điện đứng chính giữa sân khấu, phía sau là một dàn nhạc đệm cho anh.

Thành có mái đóc đen và thẳng, đôi mắt sáng ánh vàng, làn da của anh rất trắng, không hề có huyết sắc, tôn lên đôi môi vô cùng đỏ của anh. Hơn nữa, trên người anh tồn tại mội loại khí chất quý tộc châu Âu — kiêu ngạo cách người xa hàng nghìn dặm… Anh vừa xuất hiện, sẽ làm người ta liên tưởng ngay đến một loài sinh vật hết sức gợi cảm — ma cà rồng đẹp trai mà nguy hiểm.

“It’s won’t be easy…” (Nó cũng không dễ dàng gì…)

Giọng ca vang lên, Mạt Mạt kích động đứng dậy.

Đây mới gọi là âm nhạc, đây mới gọi là hát, thăm thẳm cao vút, vang vọng vào sâu tâm hồn mỗi con người.

Cô nhắm mắt lại, dùng cả tâm hồn lắng nghe.

Giây phút này đây, ai dám phát ra bất kỳ âm thanh nào, cô tuyệt đối sẽ liều mạng với người đấy, may mà không có!

Khi anh hát đến “Don’t cry for me, Argentina! The truth is I never left you.” (Argentica, đừng khóc vì tôi! Sự thật là tôi sẽ không bao giờ rời khỏi người)

Giọng ca vừa cao vút lại vừa ưu thương kia phảng phất như sự gào thét đầy tình cảm từ trong thâm tâm con người.

Mạt Mạt cảm động đến rơi nước mắt.

Không thể phủ nhận, cô thật sự thích giọng ca của anh, thích đến nỗi không thể tự kiềm chế.

Mới hát xong một bài, Thành đã rời đi.

Mạt Mạt dùng hết sức lách người đến trước sân khấu, nhưng không hề giành được một ánh mắt của Thành…

***

Sau khi Party kết thúc, Mạt Mạt ở nhà ngâm nga bài hát cả một buổi tối, tâm tình kích động vẫn chưa thể trở lại bình thường.

Khi An Nặc Hàn gọi điện thoại cho cô, cô còn đang đắm nhìn trong giọng hát ấy.

Cô hoàn toàn không cho An Nặc Hàn có cơ hội để nói, dốc hết sức mình miêu tả giọng ca của Thành có bao nhiêu cảm động trước mặt anh, cơ hồ tất cả những từ ngữ miêu tả cái đẹp cô đều đã dùng tới, vẫn thấy thế chưa đủ để miêu tả được cảm nhận của mình.

Sau khi cô luyên thuyên cả nửa tiếng đồng hồ, An Nặc Hàn luôn luôn kiên nhẫn cũng không tiếp tục nhẫn nại được nữa. Cái từ “thăm thẳm” em đã nói hơn mười lần rồi, cuối cùng em muốn nói với anh cái gì hả? Ngay mai anh phải viết báo cáo, không có thời gian nghe em lặp đi lặp lại một từ đâu.”

“Em…” Cô bị giọng điệu của An Nặc Hàn hù dọa. “Xin lỗi, em không biết anh có báo cáo.”

Anh tựa hồ nhận ra giọng điệu mình hơi quá đáng, hòa hoãn lại một chút. “Không sao. Sắp đến cuối tuần, em có dự định gì không?”

“Em muốn học nhạc với Thành, anh nói xem anh ấy có bằng lòng dạy em không?”

Anh trầm lặng gần nửa phút, rồi nói: “Chỉ cần em có thành ý, cậu ta sẽ dạy.”

“Nhưng nếu anh ấy không dạy em thì sao?”

Anh lại tạm ngừng một lúc lâu, có lẽ là đang suy nghĩ. “Em có thể hát cho cậu ấy nghe, giọng hát của em chắc chắn có thể làm cậu ấy rung động.”

“Được!” Cô lo lắng An Nặc Hàn thấy cô phiền, đè nén ham muốn còn muốn buôn chuyện thêm với anh vài câu, nói: “Vậy anh bận gì thì cứ làm đi, mai nói chuyện sau!”

Anh lập tức dập máy, ngay cả câu tạm biệt cũng không nói với cô.

Mạt Mạt lè lưỡi, xem ra anh ấy thật không chịu được phiền hà.

About Lily Tran

Something inside...

Thảo luận

19 thoughts on “Chờ Em Lớn, Được Không? – Chương 12

  1. ủa, dòng cuối Bọt Bọt phải là Mạt Mạt chứ ạ ‘o’

    Posted by mymy | 26.02.2012, 17:58
  2. Háhá..maj dc dox h cua CC oy..mug woa..rom rom nc mat..
    Thanks pan

    Posted by Milo | 26.02.2012, 18:44
  3. Thanks Lily, ngày nào mình cũng chờ truyện này. Sau Trao nhầm tình yêu cho anh, thì có lẽ cuốn này là cuốn truyện của DLVT mà mình thích thứ 2. Mỗi lần đọc mình đều cảm thấy rất thoải mái, vì mỗi nhân vật trong truyện, mỗi tình tiết trong truyện và cả văn phong dịch mà bạn thổi vào tác phẩm này nữa. Thực sự mình rất thích. Thanks Lily nhiều nha

    Posted by Noly ♥ Eric | 26.02.2012, 18:47
    • Cám ơn bạn nhiều. Thực ra mình thấy truyện này với Trao lầm tình yêu cho anh đều rất nhẹ nhàng ;). bạn nào không thích dằn vặt nhau sẽ thích hai truyện này. Nhân vật như đang chơi trò chơi cút bắt vậy.
      Tuần vừa rồi mình thi cử, hai ngày vừa rồi lại tập trung vào bộ kia nên bỏ bê truyện này hơi nhiều, tuần sau sẽ trở lại tốc độ 3-4 chương 1 tuần, chắc xen kẽ nhau thôi :D

      Hy vọng bạn sẽ theo bộ này đến cùng >:D<

      Posted by Lily Tran | 26.02.2012, 18:51
  4. tks ss

    Posted by koytiny | 26.02.2012, 19:41
  5. thanks

    Posted by hittle | 26.02.2012, 23:36
  6. hix.*nghẹn ngào* ko biết nói j, nhưng mà e lại ko thích bộ này bằng 2 bộ đồng lang của DLVT. Chắc tại em ko thích kiểu nhẹ nhàng. haiz

    Posted by Mushr00m | 26.02.2012, 23:59
    • Có khi tại bác Diệp viết ngược nhiều quá bây giờ quay sang chuộng nhẹ nhàng =)

      Thôi thì gu mỗi người khác nhau mà, cứ đọc tạm :”>. Sau này lúc nào buồn chán ngồi đọc bộ này thấy đời vui lên tí ;)

      Posted by Lily Tran | 27.02.2012, 00:23
  7. Bắt đến mẹ, con muốn đọc bộ này cơ, chờ đến mỏi cả cổ T_____________T~

    Posted by tabichick | 27.02.2012, 02:06
  8. cảm ơn nhìu nha Lily. Mình đọc quyển này trên mạng nhưng toàn chữ HÁn Việt không gần gũi và tạo cảm xúc như bạn dịch^_^

    Posted by mk216 | 27.02.2012, 21:23
  9. Không hiểu sao lần nào đọc lại bộ này mình cũng thấy nó … ngược hơn hai bộ đời bố mẹ nhỉ, hơ hơ, mình BT quá ~~~~

    Posted by matsuri2111 | 28.02.2012, 01:21
  10. “Cô từng xem qua một quyển truyện tranh, mang tên “Nụ hôn định tình”, nụ hôn vừa rồi của bọn họ có tính là định tình không?”

    Mình nghĩ cuốn truyện mà Mạt Mạt nhắc đến ở đây có lẽ là Itazura na Kiss – Nụ hôn định mệnh chứ ko phải là “nụ hôn định tình” đâu ^^

    Bản thân mình rất thích văn phong của DLVT, gần như đã mò đọc hết các tác phẩm của chị ấy đc dịch/edit trên mạng. Cám ơn bạn rất nhiều vì đã làm bộ này :x

    Posted by minzthu | 05.03.2012, 08:58
    • Itazura na Kiss – Nụ hôn định mệnh
      Chính xác là có 2 bộ truyện tranh, 1 là bộ Itazura na Kiss, 1 bộ khác mình không nhớ rõ tên.
      Lúc mình làm đoạn này mình cũng rất là phân vân không biết là định mệnh hay định tình :)). Nhưng là trong truyện Itazura na Kiss thì anh Naoki hôn chị Kotoko làm thay đổi quan hệ của họ sau đó, từ không có gì thành có gì.
      Còn nụ hôn của anh An với bé Mạt Mạt thì kiểu đính ước ý, nên mình vẫn để là định tình :”>

      Posted by Lily Tran | 06.03.2012, 01:52

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Lịch post truyện

Truyện sẽ ra vào CN hàng tuần. Đều đặn. Nếu t2 mà vẫn không thấy truyện các bạn nhớ giục mình nhé :D

Một phút điền email và bạn sẽ có ngay lập tức những bài mới trong ngày

Join 863 other followers

Lưu trữ

%d bloggers like this: