hàng về...
Review/Giới thiệu

[Review] First Love – Cửu Dạ Hồi

Mối tình đầu – Viết cho tuổi thanh xuân đã qua

*

Có tình yêu đầu tiên, cuộc sống chúng ta mới luôn có ngọn đèn không bao giờ tắt. Luồng sáng mỏng manh này, đủ làm ấm lòng... Chúng ta đã từng hạnh phúc!

“Khi còn trẻ, chúng ta có đủ lý do để thích một người một cách nghiêm túc, đến khi lớn lên, chúng ta cũng có đủ lý do, để nghiêm túc mà phụ lòng một người. Do đó, những tình cảm non nớt nhất của giây phút đầu tiên, luôn luôn sẽ ghi nhớ cả đời.”

Một câu chuyện không dài, dù hay nhưng tôi vẫn không thể đọc kỹ từng câu từng chữ. Không đến mức ám ảnh, nhưng tôi cảm thấy nó hướng về quá khứ quá nhiều! Tôi lướt qua những trang truyện nói về Đỗ Hiểu Phong và Ôn Tĩnh, lướt quá những cảm xúc của Mạnh Phàm. Tôi thường thích đọc kỹ những chi tiết liên quan đến Giang Quế Minh, vì tôi nghĩ, anh mới là tương lai, anh mới là sự thật!

Ôn Tĩnh và Thôi Hiểu Phong, tình đầu, 7 năm, họ đã cho nhau những ngày tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân.

Mạnh Phàm với Ôn Tĩnh, tình yêu thầm kín giữ chặt trong tim.

Có lẽ khi đọc truyện mọi người đồng cảm với Mạnh Phàm, chê cười Thôi Hiểu Phong, nhưng đối với tôi, Thôi Hiểu Phong mới là sự thật, mới là sự nghiệt ngã thứ gọi là tình đầu.

Có ai tuổi trẻ mà chưa từng bồng bột.

Có ai tuổi trẻ mà không gồng hết sức, gắng hết mình hướng về một tương lai.

Có ai tuổi trẻ mà không phải trưởng thành.

Đến khi trưởng thành, có ai không dần thay đổi.

Mọi thứ cứ tự nhiên như thế, như chính bản thân chúng ta thôi. 18 tuổi nhìn lại 16 tuổi, ôi trẻ con biết bao. 20 tuổi nhìn lại 18 tuổi, ôi bồng bột biết bao. 30 tuổi nhìn lại 20 tuổi, hoài bão đấy, nhưng khờ quá bản thân ạ.

Trong vòng xoáy của cuộc đời như thế, con người thay đổi, con tim thay đổi, có ai giữ được sự vô tư trong sáng như thuở mới yêu. Gánh nặng, mệt mỏi…

“Ôn Tĩnh, anh không quên em, chưa bao giờ.Rời xa em là vì anh đã không thể tìm lại trước đây nữa, anh đã nói quá nhiều lời khoác lác trước mặt em, anh đã hứa với em anh sẽ giỏi, anh sẽ có tiền, anh sẽ lại BMW đến đón em, nhưng mãi đến bây giờ anh mới chỉ mua được một chiếc 307, anh dần hiểu rằng anh không thể cho em cả thế giới, ngay cả một căn nhà để em dung thân anh cũng không làm được, biết chơi bóng rổ, biết viết chữ lên hoa hướng dương, biết tìm một chiếc thuyền trên bờ biển, những thứ này đặt ở hiện thức chẳng làm được gì. Ôn Tĩnh, quá khứ của chúng ta quá đẹp rồi… đẹp đến mức… khiến anh không có dũng khí đối mặt với tương lai, anh đã nhận ra sự sai lệch giữa chúng, và anh đã chùn bước, sau đó buông tay, sau đó… không yêu nữa, lúc ấy anh căn bản không dám nhìn vào mắt em, nếu nói anh sợ để em phát hiện anh đang nói dối thì chi bằng nói anh sợ phải trưng mắt nhìn ‘đã từng’ đang dần biến mất, bản thân anh lại chẳng hề cảm nhận được anh yêu em… Đến bây giờ anh mới hiểu, hạnh phúc kéo dài quá lâu, trước sau sẽ biến mất, từng yêu một người và sống suốt đời với người đó, là hai việc khác nhau…. Anh không làm được, anh xin lỗi, đã từng hứa với em nhiều như vậy, cuối cùng anh lại buông tay trước…”

“Anh đã từng yêu… nhưng bây giờ không được nữa…”

Bộ não con người chung quy không hề có khe hở, một khi đã dung nạp cái gì nó sẽ vĩnh viễn tồn tại ở nơi đó, chỉ có điều chúng ta có lôi lên không mà thôi.

Bất cứ người con gái nào cũng thế, đang mơ mơ màng màng nghĩ rằng mình rất hạnh phúc, đột nhiên thứ hạnh phúc đó vỡ tan như pha lê, cứa sâu vào trái tim… cho rằng mình không quên, không thể nào quên… cho rằng đối phương vì buông tay, đã quên quên hết về mình… Thế là luôn luôn tự đặt câu hỏi như một cách tự kỷ ám thị bản thân

Những năm tháng đó đối với anh có quan trọng không?

Anh sẽ ghi nhớ em không?

Sẽ giống như em vậy, cất giữ những ngày tháng đó vào trong lòng

Sẽ nhớ lại một ngày nào đó, sau đó mỉm cười?

Bản thân tôi cho rằng, chưa quên vì chưa gặp được người nào thích hợp.

Ôn Tĩnh một năm rồi chưa thể nào quên được Thôi Hiểu Phong vì chưa có một người khác thay anh dắt cô đi quãng được còn lại. Thế nên chưa có ký ức mới lấp đầy, sao ký ức cũ có thể lùi vào góc tối được đây.

Thôi Hiểu Phong thì khác, anh có người yêu mới, anh vẫn còn ký ức cả một thời tuổi trẻ, nhưng thế thì đã sao? Không phải không nhớ, mà chỉ là cố ép nó vào một góc, sống với hiện tại, đôi khi nhớ đến lại cảm thấy… à, đã có lúc đẹp như thế, không tính toán như thế, ngây ngô như thế…

Và Giang Quế Minh, anh đã bước vào cuộc đời Ôn Tĩnh, đúng địa điểm, và đúng thời điểm. Người ta hay gọi là “có duyên gặp thời”. Tôi thích lúc hai người ở bên nhau, tôi thích ngoại truyện, vì lúc đấy Quế Minh sẽ kể nhiều hơn về chuyện hai người, là hiện tại, là hiện thực và cũng có thể là tương lai.

Có lẽ sẽ có người thắc mắc vì sao Mạnh Phàm, người đã khuất là nhân vật xuyên suốt câu truyện lại không được nhắc đến nhiều ở đây, có lẽ do chính bản thân tôi. Tôi không thích nuối tiếc, không thích quá khứ, còn Mạnh Phàm thì luôn luôn hướng về quá khứ, luôn luôn hướng về mối tình đầu… Phải chăng, những gì người ta không thể đạt được mới đáng để lưu luyến nhất…

Câu chuyện kết thúc, kết thúc hợp lý, hay người ta thường gọi là Good Ending, tôi không phủ nhận. Đến tận cuối truyện Giang Quế Minh và Ôn Tĩnh vẫn không biết có thể quay lại với nhau không, không ai biết được điều đấy.

Nếu như Ôn Tĩnh là người lái một chuyến tàu, Giang Quế Minh là một vị khách đã lên rồi đã xuống, liệu khi anh quyết định đi tàu lần nữa thì chuyến đó có thể là Ôn Tĩnh lái tàu không? Lên tàu rồi liệu có phải chen chúc với người nào đó đã đến trước một bước không?

Tôi không biết.

First Love, tôi đọc trong một tâm trạng rất đặc biệt, cảm xúc lộn xộn, lời văn cũng không liền mạch…

Nhưng…

Tôi chỉ có lời khuyên.

Tuổi thanh xuân đã qua không thể nào lấy lại, hãy giữ nó vào một góc, chôn sâu xuống, để khi nào cảm thấy bất lực, cảm thấy cuộc đời không còn lối thoát, hãy ôn lại những ký ức đấy, nó là những ký ức đi suốt cả cuộc đời.

Nắm giữ hiện tại, nếu gặp một người đúng lúc, đúng thời điểm, hãy giữ lại, đừng cố giữ lại tuổi thanh xuân đã qua!

About Lily Tran

Something inside...

Thảo luận

12 thoughts on “[Review] First Love – Cửu Dạ Hồi

  1. Mình cũng đọc truyện này rồi, hay, nhẹ nhàng

    Posted by Trang Meo | 21.02.2012, 09:54
  2. Rất thích truyện này. Những kí ức đẹp đẽ của mối tình đầu hẳn không phải lúc nào cũng là thực tại những vẫn thật đẹp và khó phai. Mình nghĩ truyện hướng về quá khứ nhưng mà xét về cuối truyện thì các nhân vật trở về thực tại với tâm trạng nhẹ nhàng hướng về tương lai, xếp quá khứ lại và trân trọng nó. Mình thích cái kết này, dù là một cái kết mở.
    Thật ra thì đọc đến cuối thì thấy Thôi Hiểu Phong không đáng bị chê trách, mình khá cảm thông với anh ta. Còn Mạnh Phàm và cô bạn gái lại là một niềm nuối tiếc từ đầu tới cuối.

    Posted by Gray | 21.02.2012, 20:42
  3. truyện này là một trong số ít những truyện ưng ý nhất mình từng đọc của thể loại ngôn tình Trung Quốc. Thích cách kể truyện xen lẫn quá khứ và hiện tại của nó, nhìn lại cái đẹp đẽ đến chói mắt của quá khứ để rồi càng xót xa cho hiện tại.

    Mình cũng không thích các truyện viết quá nhiều về quá khứ, nhưng lại k thể ghét Mạnh Phàm được, k biết giải thích tại sao, có lẽ tại hình ảnh đẹp đến nao lòng của anh.Dưới ánh nắng anh ngồi vẽ lại từng cánh hoa hướng dương của Ôn Tĩnh hay bóng hình lặng lẽ của anh cùng với tiếng harmonica buồn bã trong phòng học vắng lặng. Nó mang chút gì đó của riêng thể loại “ngôn tình” mà thôi, sự lãng mạn xuyên suốt câu truyện để làm nổi bật lên cái thực tế thường có của các “mối tình đầu”.

    Thực sự rất thích tác phẩm này của Cửu Dạ Hồi, mình hy vọng sẽ đọc thêm nhiều tác phẩm của tác giả này, nhưng hình như k thấy ai dịch cả. >”<

    Posted by MayLily | 21.02.2012, 23:31
  4. Truyện này bạn đọc bàn Edit trên mang hay là bản dịch đã xuất bản bên ngoài vậy?

    Posted by Ta Zara | 23.02.2012, 13:51
  5. Mình chưa đọc truyện này nhưng đọc xong review của Lily lại muốn đọc lắm. Cám ơn lời khuyên của bạn ở cuối bài. Đó là một lời khuyên thật chân thành. Mình cũng từng có một mối tình đầu kéo dài đến 10 năm. Mọi chuyện qua đi rồi mình thấy đúng như bạn nói hãy trân trọng hiện tại vì năm tháng thanh xuân đã qua thật sự chỉ còn là hồi ức mà thôi ….

    Posted by angelinainart88 | 14.04.2012, 10:42
    • Nhiều người thích truyện này. Thực ra mình thấy dư âm cũng không nhiều, đọc xong để lại những ấn tượng thoáng qua. Mình thường hay viết lại những cái thoáng qua như thế để mình không quên thôi :D. Chúc bạn vui khi đọc truyện này nhé

      Posted by Lily Tran | 14.04.2012, 12:31
  6. đọc truyện này làm cho mình có cảm giác tình yêu trọn đời là điều không có thật Thôi Hiểu Phong từng yêu Ôn Tĩnh như vậy nhưng vẫn có một ngày anh rời bỏ cô. Mình không thể tưởng được tình yêu 6 năm lại là mối tình đầu sao có thể mất đi nhẹ nhàng đến vậy. Thực sự nó gây ám ảnh cho mình. Và thực sự cảm thấy thật buồn cho chuyện tình này.

    Posted by trang iu | 04.05.2012, 10:32
    • Mình lại cảm thấy đây là việc có thật trong đời sống thôi. Yêu nhau 6,7 năm, thậm chí 10 năm, có thể đã quá mệt mỏi. Người ta không quên nhau nhưng cứ quay đầu mà cất bước thôi!

      Posted by Lily Tran | 04.05.2012, 17:30
  7. Rat cam ơn ban vi bai viêt nay! Dung la nhung gi da qua thi nen de no qua di.Minh rat thich cai cach si tinh cua MP,ươc gi co thê gap duoc nguoi nhu vay trong cs nay.truyên thưc tế dên đau long.rat it ai yeu nhau lâu nam co thê cung nhau di dên cuoi cuoc đơi.nhưng minh van hy vong vân con tôn tai nhưng môi tinh chung thuy,nhưng cai kêt tôt đep trong cuôc sông hôi ha nay.

    Posted by julymin | 11.09.2012, 22:28
    • bóng dáng của Mạnh Phàm thật cô đơn, đến cuối cuộc đời vẫn ko nói được điều cần nói. Tại sao lòng lại xót xa đến thế. Bởi trên cõi đời này có mấy ai có thể lưu giữ mãi hình ảnh cánh hoa hướng dương trên bảng đen hay hoa hòe rụng trên vai áo? chỉ có cái chết của tuổi thanh xuân in bóng tình đầu!

      Posted by kì dao | 21.06.2013, 16:19

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Lịch post truyện

Truyện sẽ ra vào CN hàng tuần. Đều đặn. Nếu t2 mà vẫn không thấy truyện các bạn nhớ giục mình nhé :D

Một phút điền email và bạn sẽ có ngay lập tức những bài mới trong ngày

Join 864 other followers

Lưu trữ

%d bloggers like this: