hàng về...
Chờ em lớn, được không?

Chờ Em Lớn, Được Không? – Chương 6

CHỜ EM LỚN, ĐƯỢC KHÔNG?

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Biên tập: Lily Trần

CHƯƠNG 6

*

Cây tường vi bên đường nở hoa yêu kiều, tuy tươi đẹp hiếm thấy trên đời, nhưng chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua, cánh hoa đã trôi giạt theo chiều gió. Cây bạch quả trăm năm ngạo nghễ đứng trong gió, cành lá tươi tốt, um tùm rập rạp, mặc cho gió có thổi, cây vẫn chẳng hề lay động.

Trong nhà hàng Pháp, An Nặc Hàn gọi cho Mạt Mạt một khay foie gras, sữa tươi và một phần súp hải sản, còn bản thân chỉ gọi một cốc nước có ga, nhìn cô ăn.

“Anh Tiểu An, sao anh không ăn? Không phải là anh thích ăn foie gras nhất à?”

Ánh mắt của anh lóe lên một chút, thuận miệng nói: “Anh vừa mới ăn cơm xong, ăn không nổi nữa.”

Ăn được một lúc, cô dùng khăn lau lau miệng: “Bố em nói nhà em sẽ phải chuyển đi, trước khi đi em có thể gặp được anh không?”

“Cái gì cơ?” An Nặc Hàn kinh ngạc nắm lấy tay cô: “Nhà em phải chuyển đi?”

“Vâng! Mẹ nói để em quên anh đi…”

Anh mệt mỏi buông tay ra, nghiêng khuôn mặt về một bên. Từ góc nhìn này, Mạt Mạt mới phát hiện ra anh gầy đi, sắc mặt cũng có vẻ không tốt.

“Anh Tiểu An, anh có thể khuyên bố em không? Em không muốn đi đâu.”

Anh gượng gạo cười, dùng ngón tay ấm áp vuốt tóc cô, xoa xoa khuôn mặt cô: “Chú ấy muốn tốt cho em thôi! Anh không thể chăm sóc em cả đời được, em nên học được cách tự lập.”

Cô đẩy tay anh ra, cúi đầu ăn món foie gras kia, gan ngỗng hóa ra là rất đắng.

Ăn cơm xong, An Nặc hàn không hề quẹt thẻ mà lấy ra 200 đôla Úc còn sót lại trong ví để thanh toán. Đương nhiên cô không biết, thẻ tín dụng của An Nặc Hàn đã bị khóa lại.

Trên đường về nhà, họ chẳng nói với nhau câu nào.

Rất nhanh về tới nơi, An Nặc Hàn tắt máy.

Mạt Mạt tháo dây an toàn ra, mở cửa xe, cô đang muốn xuống xe, đột nhiên một đôi tay ôm lấy eo cô.

“Buông em ra!” Cô cố sức vùng vẫy.

An Nặc Hàn không hề để ý đến sự phản kháng của cô, ôm cô đặt lên đùi, ấn đôi môi nóng rực lên trán cô.

“Mạt Mạt, xin lỗi em! Anh chứng kiến em trưởng thành, anh cũng không nỡ xa em, nhưng bố mẹ em làm rất đúng, em quá ỷ lại vào anh, chúng ta sớm muộn gì cũng rời xa nhau.”

Tâm hồn trẻ thơ của cô không chịu đựng được, không thừa nhận được sự đau thương này, nước mắt như những hạt mưa, từng giọt từng giọt rơi xuống ngực anh. Cô ôm lấy anh lưu luyến không rời, nói liên hồi: “Em không muốn xa anh đâu, em không muốn xa anh… Anh Tiểu An, anh đi xin bố mẹ em đi, được không? Được không anh?”

Anh nâng khuôn mặt cô lên, cuối cùng cũng gật đầu: “Được…”

Buổi chiều muộn, An Nặc Hàn ôm cô về nhà.

Cô vĩnh viễn sẽ không quên được ngày hôm đó, ánh chiều tà chiếu rọi vào cửa sổ phòng khách, nhuộm đỏ cả một vùng đá hoa cương trắng.

An Nặc Hàn đứng trước mặt cô, nói: “Bố, chú Thần, con xin thề rằng trước khi Mạt Mạt 18 tuổi, con sẽ không lấy bất kỳ người con gái nào…”

Những lời này nói ra tuy đơn giản nhưng lại khó có thể tưởng được nổi. Đối với An Nặc Hàn mà nói, lời hứa hẹn kiểu này đã hoàn toàn vượt qua giới hạn của anh, thế nhưng anh cũng không còn lựa chọn nào khác.

Mạt Mạt thật sự hài lòng, về nhà cùng với bố mẹ, lúc ấy An Nặc Hàn mới đưa đôi mắt lạnh lẽo nhìn An Dĩ Phong đang nhởn nhơ tự đắc ngồi hút thuốc trên ghế sofa, nghiến răng hỏi: “Bố hài lòng chưa?”

“Rất hài lòng.”

“Vì bạn bè mà ngay cả con trai bố cũng đều có thể hai tay dâng lên cho người ta! Đây là cái bố gọi là đạo nghĩa giang hồ đấy hả?”

An Dĩ Phong vẫn chưng ra vẻ mặt không hề quan tâm: “Anh không muốn thì ai bức được anh.”

“Bố!” An nặc Hàn rùng mình, hai tay nắm chặt lại, lại chẳng thể nào bác bỏ, cuối cùng cũng từ kẽ răng phun được ra một câu: “Nhất định là kiếp trước con có nợ với bố!”

Nói xong, anh trở về phòng, mạnh mẽ đóng cửa rầm một cái.

An Dĩ Phong dập điếu thuốc, đầu lọc trong gạt tàn bị bóp méo đến biến hình.

An Dĩ Phong cũng là một người đàn ông, cũng hiểu rõ rằng độ tuổi từ 20 đến 28 là độ tuổi tinh lực dồi dào nhất của đàn ông, là cái độ tuổi dễ kích tình cũng dễ dàng động tình nhất.

Dồn ép An Nặc Hàn đưa ra lời hứa này, quả thật là rất tàn nhẫn.

“Vợ yêu, em nghĩ anh có phải là một người bố tốt không?” An Dĩ Phong nhìn về phía Tư Đồ Thuần đang rất chuyên tâm trồng cây, muốn từ phản ứng của cô mà xác định xem liệu chính mình có sai hay không.

Tư Đồ Thuần nhẹ nhàng cắt đi một cành khô. “Em nhìn không ra anh có phải là người bố tốt hay không, nhưng Tiểu An rất kính trọng anh.”

Tư Đồ Thuần đứng lên, đi qua người An Dĩ Phong. “Trước 10 tuổi, ai là cha nó, nó cũng không biết, em thật không rõ vì sao nó lại kính trọng anh nữa…”

An Dĩ Phong đứng dậy đi theo, ôm lấy cô từ sau lưng. “Vì em giáo dục tốt.”

Tư Đồ Thuần lắc đầu, khuôn mặt lạnh lùng rõ ràng đang lộ ra vẻ cáu giận hơi được kìm chế.

An Dĩ Phong mỉm cười, nghiêng mặt, đôi môi mỏng nhẹ nhàng lướt qua tai cô, đồng thời vươn đầu lưỡi, hơi thở thoáng qua.

Mùi vị của cô ấy mãi mãi ngọt như thế, tươi mát lại mềm mại.

Tư Đồ Thuần khẽ hít một hơi, đôi má phớt hồng, lý trí trong đôi mắt chẳng còn nhiều trấn định, vẻ mặt muốn cự tuyệt nhưng lại chìm đắm trong đó.

Có trời mới biết An Dĩ Phong có bao nhiêu điên cuồng say đắm cái loại biểu tình của phụ nữ lương thiện.

“Tiểu Thuần, anh lâu rồi không được về phòng.” Cánh tay An Dĩ Phong siết chặt hơn một chút, tay trái trượt về phía trước tìm tòi, lướt qua xương sườn, đặt lên bộ ngực mềm mại của cô.

An Dĩ Phong cười một cách xấu xa. “Nếu không để anh về phòng, anh sẽ phạm sai lầm đó…”

“Anh phạm sai lầm còn ít sao?”

“Anh phạm sai lầm dù ít dù nhiều cũng không làm thay đổi được một chuyện… Anh yêu em đến phát điên.” Cách một lớp áo mỏng, An Dĩ Phong luồn tay vào trong áo lót của cô, ngón tay vuốt ve vị trí mẫn cảm nhất, cơ thể của cô khẽ run lên, giãy giụa trong lòng An Dĩ Phong một lát, sau đành phải yếu ớt dựa sát vào lòng anh.

Tư Đồ Thuần nhẹ nhàng than vãn: “Tiểu An nói không sai, kiếp trước mẹ con em thiếu nợ anh.”

An Dĩ Phong ôm ngang lấy cô, đi vào trong phòng.

Tiếng thở dốc truyền ra từ cánh cửa chưa được đóng chặt, thật lâu sau vẫn chưa ngừng.

Trên chiếc giường lớn, Tư Đồ Thuần nắm chặc lấy chiếc chăn tơ tằm, cơ thể vô lực đong đưa theo sự nỗ lực điên cuồng của An Dĩ Phong.

Một lần rồi lại một lần đẩy cô lên đỉnh hạnh phúc.

Ngày hôm sau, Mạt Mạt ngồi trong phòng làm bài tập

Hàn Trạc Thần và An Dĩ Phong ngồi dưới tầng nói chuyện.

“Vợ cậu cho cậu về phòng rồi à?” Hàn Trạc Thần lấy một điếu cigar từ trên bàn, dùng bật lửa châm, đặt bên môi.

An Dĩ Phong ngồi trên ghế sofa, tâm tình vô cùng khoan khoái, cười cười: “Tiểu Thuần nói mùa này cây anh đào ở Nhật Bản nở đẹp lắm, cô ấy muốn đi xem. Anh lúc nào thì có thời gian? Để xem sắp xếp xem. Nhân cơ hội này cũng có thể để cho Mạt Mạt và Tiểu An bồi dưỡng tình cảm một chút.”

“Cậu nghĩ làm thế sẽ công bằng với Tiểu An sao?” Hàn Trạc Thần hút một hơi cigar, cau mày, thở ra một làn khói đặc.

“Không công bằng chỗ nào? Đường đi là nó tự chọn, lại không ai dùng dao kề cổ ép nó cả.”

Hàn Trạc Thần lạnh lùng liếc xéo: “Cậu dùng Mạt Mạt dồn ép nó, so với dùng dao thì còn ác hơn.”

“Mọi người đều có nhược điểm, ai bảo nhược điểm của nó là Mạt Mạt.”

“Chưa từng thấy người nào như cậu, cả con ruột mình mà cũng bắt nạt.”

An Dĩ Phong thờ ơ rung chân: “Nếu nó không phải con em, em tìm hộ nó một người vợ tốt thế làm gì?”

“Ý cậu là nó còn phải báo đáp cậu thật tốt?”

“Em cũng không cần nó báo đáp, hiểu thảo với em là được rồi.”

“…”

Mạt Mạt đang ngồi nghe say sưa, bỗng trông thấy An Nặc Hàn trở về, bước chân của anh nặng nề in dấu trên bờ cát, ngổn ngang, liên tiếp.

Vạt áo sơ mi của anh ướt đẫm, tay áo bị xé rách, má phải dường như lưu lại vết máu hình năm ngón tay mờ mờ.

Cô hiểu nhất định anh đã rất đau, còn đau hơn cả lòng của cô.

Hàn Trạc Thần ngồi ở tầng một cũng nhìn thấy An Nặc Hàn qua cửa sổ, thản nhiên nói: “Sao tôi không thấy cậu vì tốt cho nó một chút nào nhỉ?”

An Dĩ Phong lướt nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ liếc một cái rồi lại dời tầm mắt luôn, vẻ mặt tức giận: “Em dã sớm nói con kia chẳng phải thứ tốt đẹp gì, nó cứ không tin. Anh nhìn xem, chỉ có chia tay thôi mà cũng ra tay nặng vậy? Năm đó lúc Tiểu Thuần mang thai bị em vứt bỏ cũng chưa từng chửi em câu nào!”

“Chuyện đấy cũng không hẳn.” Hàn Trạc Thần phản bác lại lời An Dĩ Phong nói: “Nắm đó Thiên Thiên chẳng phải cũng tát tôi một cái.”

“Mẹ kiếp! Anh mẹ nó không biết ngượng mà còn nói? Anh giết cả nhà cô ấy, lại còn không nên yêu cô ấy, đợi đến khi cô ấy yêu anh rồi, muốn đem mọi thứ trao cho anh thì anh lại vứt bỏ cô ấy. Cô ấy mới tát anh một cái thôi, đổi lại là em, em đã sớm băm anh ra làm thịt vụn rồi.”

“Thôi thôi! Hai người đừng có ngồi đây chó chê mèo lắm lông nữa.” Lời nói vừa rồi chính là của Tư Đồ Thuần mới bước vào cửa, mái tóc quăn của cô ngày hôm qua vẫn chưa buộc lên, tùy ý rủ xuống sau lưng, hơn nữa khuôn mặt hơi cáu giận, đặc biệt xinh đẹp mà quyến rũ.

An Dĩ Phong thấy cô đi vào nhà, tinh thần ngay lập tức được tăng lên cả trăm lần, nửa con mắt mị hoặc lóe sáng dị thường.

Tư Đồ Thuần ngồi xuống bên người An Dĩ Phong, dưới mái tóc quăn đung đưa, cần cổ trắng ngần điểm xuyết vài dấu hôn phiếm hồng. “An Dĩ Phong, nếu nói về xấu xa, còn người đàn ông nào tệ hơn anh? Lại còn không biết xấu hổ nói người khác.”

“Vợ yêu, anh tốt xất gì cũng lăn lộn trong giới vài chục năm, thật tình hay giả ý chẳng lẽ anh lại nhìn không ra?”

“Tôi biết rõ anh xét duyệt vô số phụ nữ rồi, nhìn rõ được phụ nữ đến từng khớp xương!” Tư Đồ Thuần nghiêm khắc trừng An Dĩ Phong một cái: “Thế nhưng, thật tình hay giả ý Tiểu An sẽ tự mình nhìn được, không cần anh.”

An Dĩ Phong không nói thêm gì nữa.

Hàn Trạc Thần cười cười, khóe miệng cong cong thành hình vòng cung.

Thời gian trôi qua từng ngày, An Nặc Hàn vẫn chiều chuộng Mạt Mạt như trước.

Nhưng cô biết anh không vui, đã rất nhiều lần cô trông thấy anh dập máy, đờ đẫn nhìn vào màn hình di động.

Có một lần, khi An Nặc Hàn đi tắm, Mạt Mạt lén lút kiểm tra lịch sử cuộc gọi của anh, trên màn hình hiển thị cả hàng dài chỉ một cái tên: Vi.

Cô đang muốn buông chiếc di động xuống bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên, ánh sáng xanh chớp nháy, khuôn mặt cười thắm thiết của Vi hiện lên trên màn hình.

Cô vốn muốn treo máy, lại không nghĩ rằng mình đã ấn nút nghe.

“An, em không thể không có anh, em yêu anh, không có anh em không sống nổi…”

“An, em biết anh yêu em, anh không muốn ràng buộc em. Em có thể chờ cùng anh, cho dù mười năm, hai mươi năm, em cũng sẵn lòng chờ đợi…”

Nghe thấy tiếng khóc bi thương của Vi vang vọng trong căn phòng trống rỗng, Mạt Mạt bỗng nhiên nhận ra rằng mình đã làm sai.

Cô cứ nghĩ rằng bản thân mình không thể rời khỏi An Nặc Hàn, nhưng lại chẳng hề nghĩ tới, còn một người khác yêu anh còn nhiều hơn cô, càng không muốn rời khỏi anh.

Cô lấy tốc độ nhanh nhất cầm chiếc điện thoại đẩy cửa phòng tắm, chạy vọt vào. Cô sợ rằng nếu bản thân mình chỉ trì hoãn một bước thôi thì sẽ hối hận.

Đến khi cô nhìn thấy dáng người thon dài trước mặt, cơ thể màu đồng cường tráng, cô không khỏi cảm thấy thân thể mình run lên một hồi, vội vàng bịt mắt xoay người.

“Mạt Mạt!” An Nặc Hàn lấy một chiếc khăn quấn quanh eo một cách rất tự nhiên. “Có chuyện gì sao?”

Cô vội vàng nhét chiếc điện thoại vào tay anh. “Anh Tiểu An. Điện thoại của anh đó!”

Anh cầm điện thoại trong tay, thoáng liếc qua màn hình, cứ lần lữa không đặt lên bên tai.

“An, là anh sao? Sao anh không nói gì với em?” Tiếng khóc của Vi tựa như mũi khoan băng, từng tiếng lạnh lùng, từng tiếng đâm thẳng vào tim.

An Nặc Hàn không nhẫn nại được thêm nữa, khàn giọng nói vào trong điện thoại: “Đừng gọi điện cho anh nữa, anh không thể lấy em.”

“Em bằng lòng chờ anh, mười năm, hai mươi năm, cả đời cũng có thể, chỉ cần anh vẫn còn yêu em, đời này kiếp này em đều nguyện ý chờ anh.”

“Anh xin lỗi! Anh…”

“Không có anh, dù là một ngày em cũng không muốn sống tiếp!”

“Em đừng như vậy…”

An Nặc Hàn lấy bàn tay vò cái đầu còn sũng nước, ngón tay cuốn từng lọn tóc một, những giọt nước rơi xuống từ khóe mắt anh, chẳng biết là nước hay là nước mắt đây.

“Anh đi tìm chị ấy đi!” Mạt Mạt cười nói với anh: “Em sẽ không mách với ai đâu.”

“Mạt Mạt?” An Nặc Hàn cúi đầu, kinh ngạc nhìn cô.

“Anh yên tâm, em nhất định có thể tìm được một chàng trai chịu lấy em!”

Thấy anh vẫn còn dùng ánh mắt ngây dại nhìn cô, cô qua chỗ anh, vừa cười vừa đẩy anh ra ngoài: “Đi đi! Đi tìm chị ấy nhanh nhanh đi!”

Anh đi rồi, hình bóng chạy băng băng kia dần dần biến mất trên bờ cát trắng.

Mạt Mạt cười, nhắm mắt lại, cô nói với chính mình:

Đây là kết quả tốt nhất, cô không hề mất anh, còn anh cũng có thể ở cùng với người anh yêu mến.

Chỉ cần như thế, cô cũng đã cảm thấy rất hạnh phúc rồi!

Người ta luôn nói thời gian chẳng hề để lại dấu tích, thế nhưng trên cửa phòng Mạt Mạt lại được khắc lên những đường kẻ hồng đánh dấu những ngày đã qua trong năm trước. Do bởi mỗi sáng cô thức dậy, cô đều sẽ đứng ở bên cửa, so sánh xem mình có cao hơn vạch đỏ trên cửa hay không, mỗi khi cô thích thú phát hiện ra rằng mình đã cao hơi vạch kẻ đỏ ấy, cô sẽ vô cùng phấn khởi mà khắc thêm một đường nữa.

Trong một năm đó, từng vạch từng vạch kẻ đỏ được khắc, cô lại lớn lên từng ngày, cao lên từng ngày.

Hôm nay là lễ tốt nghiệp đại học của An Nặc Hàn.

“Bé con lười biếng, nếu không xuống anh không đưa em đi đâu!” Giọng nói của An Nặc Hàng chứa đầy sự cưng chiều, chẳng hề có chút sốt ruột.

“Đợi em tí!” Cô vụng về chạy xuông tầng, dây giày cũng quên buộc. “Em đến đây! Chờ em tí nào!”

Cô không cẩn thận trong thoáng chốc, một chân dẫm lên dây giày, cả người đổ về phía trước.

“Cứu em với…” Tiếng kêu thảm thiết của cô còn chưa dứt, An Nặc Hàn đã nhanh chóng lao đến trước mặt cô, dùng hai bàn tay vững chắc kéo cô vào lồng ngực. “… Aiii!”

“Bé ngốc, khi nào em mới có thể làm anh yên tâm tí hả?” Anh lắc đầu thở dài, đỡ người cô đứng cho vững, nửa quỳ bên chân cô, thắt hộ cô dây giày một bên, tiện thể thắt nốt bên còn lại thật chặt.

Ngày hôm nay, anh mặt bộ đồng phục mà cô thích nhìn nhất. Bên trong là áo sơ mi màu trắng, bên ngoài là áo đồng phục chính thống màu xanh đậm, cũng có phần nho nhã.

Mạt Mạt cúi đầu nhìn hình bóng anh đang thắt dây giày lại hộ mình, giống như vừa được ăn một thanh Chocolate vậy, trong khoang miệng đầy ắp hương vị ngọt ngào.

Bất chợt hưng phấn, cô cười một cách xấu xa nâng khuôn mặt của anh lên, bàn tay nhỏ bé mũm mĩm vỗ nhẹ lên làn da trơn nhẵn: “Hôm nay anh đẹp trai dã man quá đi!”

“Em có thể đừng cười sắc đến như thế không?”

Cô thu lại vẻ mặt tươi cười, nhìn ra phía cổng, cố tình nói bằng giọng điệu kinh ngạc: “Chú Phong, không phải chú đi đến trung tâm thể hình rồi sao? Sao lại trở về thế này?”

An Nặc Hàn quay lại nhìn về phía cổng một cách vô thức.

Cô thừa cơ tiếp cận anh, hôn lên khuôn mặt tuấn tú mê người ấy.

Khi cô gần đạt được mục đích, An Nặc Hàn phát hiện ra mình bị trêu chọc mạnh mẽ quay mặt lại.

Ngoài ý muốn, cô cảm giác được sự mịn màng, mềm mại khó thể nói ra.

Đôi môi ấm áp của anh như có một dòng điện cao thế, chỉ trong tích tắc đã khiến đôi môi cô bị giật đến chẳng còn cảm giác gì…

Mạt Mạt vội vàng lùi lại phía sau, liếm nhẹ đôi môi vẫn như xưa chẳng có cảm giác gì của mình, buồn bã trừng anh: “Đáng ghét quá! Anh trả lại nụ hôn đầu cho em!”

“Đừng ồn nữa nào.” Anh nói một cách lạnh nhạt, đứng lên đi ra ngoài.

Khi xoay người, cô thấy anh nhẹ nhàng sờ đôi môi, cũng liếm nhẹ một chút…

Mạt Mạt vốn nghĩ rằng lễ tốt nghiệp sẽ vui lắm, có tham gia mới biết được nó nhàm chán như thế nào, một người nối tiếp một người lên đọc mấy bài diễn văn tẻ nhạt, mãi mà không kết thúc.

Mạt mạt ngủ gà ngủ gật chịu đựng cho đến khi kết thúc, An Nặc Hàn lại bắt đầu chụp ảnh lưu niệm với mọi người, cô bị một đám sinh viên nữ chen chúc đẩy sang một bên.

“Thật chả thú vị gì cả!” Mạt Mạt cảm thấy vô cùng buồn chán, đành đi dạo quanh sân trường, ngắm nhìn xung quanh, vô tình đi tới một cánh cổng bên hông trường học.

Cây tường vi bên đường nở hoa yêu kiều, tuy tươi đẹp hiếm thấy trên đời, nhưng chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua, cánh hoa đã trôi giạt theo chiều gió.

Cây bạch quả trăm năm ngạo nghễ đứng trong gió, cành lá tươi tốt, um tùm rập rạp, mặt cho gió có thổi, cây vẫn chẳng hề lay động.

“Tiêu Vi!” Dưới tán cây bạch quả, một cậu con trai nước da đen cường tráng đưa tay cản lối một nữ sinh, Mạt Mạt chỉ lần liếc mắt cũng nhận ra cô ấy, là Vi. Mà nam sinh kia cũng là một người Trung Quốc.

“Đi đi! Tôi không muốn nhìn thấy anh thêm lần nữa!” Vi rất tức giận đẩy anh ta ra.

Tay phải của nam sinh cầm một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, đưa đến trước mặt Vi: “Anh thật lòng với em, anh có thể lấy em.”

Vi nhìn chiếc nhẫn, hơi chút thất thần.

“Anh chưa từng nghiêm túc với một cô gái nào, em là ngoại lệ!”

“Người tôi yêu là An!”

“Thế thì đã sao?” Nam sinh bóp chặt hai vai cô ấy, bức cô đối mặt với cậu ta: “Tối hôm qua không phải em nói rằng, thằng đấy thà rằng đính hôn với một đứa bé con vừa béo lại vừa xấu cũng không muốn em!”

Vi nhắm chặt đôi mắt, từng giọt nước mắt thanh khiết rơi xuống dọc theo khuôn mặt trắng ngần: “Anh thật sự có thể lấy tôi?”

“Anh có thể!” Nam sinh ôm lấy cô ấy, hai tay vuốt ve loạn xạ sau lưng cô nàng, đôi môi tức tốc lần tìm trên khuôn mặt đang tránh né.

Mạt Mạt đứng ngây ra nhìn một màn này, sau một lúc cô dường như mới rõ ràng cái gì đó, vội vội vàng vàng chạy dọc theo đường nhỏ trở về.

“Anh … Tiểu… An…” Cô thở hồng hộc chạy ào vào đám người, ra sức lôi kéo tay anh, kéo ra hẳn bên ngoài. “Nhanh lên.. một chút!”

“Sao lại hoảng hốt như thế này? Có chuyện gì cứ từ từ nói xem nào!”

Cô thấy An Nặc Hàn sửng sốt, cô không còn cách nào khác đành phải kéo anh chạy về con đường nhỏ trong trí nhớ.

Khi hai người đến được dưới bóng cây, Vi và người nam sinh đó đã không thấy bóng dáng đâu cả.

“Vừa lúc nãy rõ ràng là ở đây. Sao bây giờ lại không thấy nhỉ?”

“Em gặp phải cái gì nào?” An Nặc Hàn cau nhẹ đôi mày.

“Có một nam sinh cao cao đen đen tặng cho bạn gái anh một chiếc nhẫn… còn nói, muốn kết hôn với chị ấy!”

An Nặc Hàn nghe thấy vậy mặt tái mét, nóng lòng quay bốn phía tìm kiếm bóng dáng Vi. Bất chợt anh nhớ ra phòng ngủ của Vi ngay gần đây, kéo Mạt Mạt ra khỏi cổng trường, đi vào một tòa nhà nhỏ hai tầng màu trắng.

Trong tòa nhà treo rất nhiều váy của con gái, đủ loại màu sắc, tựa như trăm hoa đua nở.

Đi qua một hành lang thật dài, anh dừng lại tại một khúc quanh, Mạt Mạt cũng dừng lại theo anh.

“Từ bé đến nay chưa bao giờ thấy kim cương lớn như vậy đây nhé, ít nhất cũng phải 1 cara đấy.” Một giọng nữ cực kỳ hâm mộ thốt lên, nói bằng tiếng Trung.

“Các cậu nói tớ nên làm gì bây giờ đây?” Giọng nói của Vi hơi ẩn chứa sự rầu rĩ.

“Nếu như tớ là cậu, chắc chắn tớ sẽ chọn Jack Trần. Nghe nói nhà anh ta làm xuất khẩu đồ gỗ, khi tốt nghiệp xong thì sẽ về nhà quản lý việc làm ăn của gia đình!” Một nữ sinh nói.

“Tớ chọn An Nặc Hàn, anh ấy vừa đẹp trai lại vừa cool, lại có cá tính nữa!” Một nữ sinh khác ngay lập tức vặn lại.

“Đẹp trai thì dùng cái rắm gì được! Trên đường quẹt thẻ có thể dùng mặt quẹt sao? Bố anh ta là một huấn luyện viên, mẹ mở một quán cafe nhỏ như vậy. Anh ta có thể có tương lai gì cơ chứ!”

“Tiền! Tiền! Tiền! Cậu làm sao có thể ở cùng tiền cả một đời hả?”

Mạt Mạt ngẩng đầu lên nhìn An Nặc Hàn. Khuôn mặt anh chằng hề lộ ra bất kỳ biểu cảm gì. Lồng ngực anh phập phồng một cách dữ dội, không khí lạnh đến bức người.

“Các cậu đừng ầm ĩ nữa!” Vi cắt ngang những tiếng tranh chấp của mọi người: “Tớ đủ phiền rồi!”

“Tiêu Vi, cậu tính làm sao bây giờ? Chung quy cứ để thế này cũng không phải là một cách giải quyết.”

“Đúng vậy! Jack Trần sẽ phải về nước, cậu không quyết định mau thì sẽ muộn mất!”

Vi chán nản than thở: “Sao thế giới này chả công bằng gì cả, có tiền thì có thể muốn gả cho ai thì gả, không muốn gả còn có thể không cho người ta lấy người khác. Còn mình đây? Muốn gả thì gả không được, không muốn gả thì lại không thể không gả?”

“Mình hiểu, anh ấy nói mình đợi anh ấy tám năm. Sau tám năm, anh ấy nhất định sẽ nói: Đợi anh thêm tám năm, đợi sau khi kết hôn, anh nắm trong tay toàn bộ tài sản, anh sẽ ly hôn với người kia. Kết quả là, mình cuối cùng vẫn là một kẻ thứ ba chẳng ngóc đầu lên được… Đàn ông, đều giống nhau cả…”

Nghe được câu đấy, Mạt Mạt chẳng kiềm chế được nữa, cô chạy tới cửa, hét vào bên trong phòng: “Chị nói bậy! Anh Tiểu An không phải loại người  như vậy…”

Ba nữ sinh trong phòng đồng thời quay lại nhìn cô.

Mạt Mạt hung hăng trừng mắt nhìn Vi, đột nhiên cô cảm thấy cô ta rất xấu xi, giống như mụ phù thủy trong câu truyện cổ tích, “Anh ấy chẳng thèm muốn tài sản của bố tôi, chú Phong còn có nhiều tiền hơn cả bố tôi.”

Vi đờ người nhìn lại bóng hình anh đứng sau, hô hấp không hề ổn định.

An Nặc Hàn từng bước từng bước đi về phía Vi, dùng cử chỉ bình tĩnh lấy chiếc nhẫn từ trong tay cô ra, lạnh lùng liếc mắt, lạnh lùng cười.

“Hóa ra trong mắt em, tôi chỉ là một người đàn ông vì tiền mà bán đứng bản thân mình.”

“An, em không phải…”

“Chúc mừng cô đã tìm được một người đàn ông thật lòng với cô! Tôi chúc hai người sớm đi vào lễ đường kết hôn!”

Anh cười, trả lại chiếc nhẫn, rơi vào trong tay Vi, chẳng hề quay đầu mà rời khỏi.

Chú thích:

Cây bạch quả: [như hình minh họa] Bạch quả là loài cây thân gỗ thuộc chi Gingkgo, mọc ở tại ít nhất là ở hai khu vực nhỏ trong tỉnh Chiết Giang ở miền đông Trung Quốc, trong khu vực bảo tồn Thiên Mẫu Sơn. Các cây bạch quả ở đây được chăm sóc và bảo tồn trong trên 1.000 năm. Cứ mỗi độ thu về, lá cây chuyển màu vàng đẹp không tả xiết, thu hút hàng nghìn khách du lịch và cả người dân Trung Quốc ghé thăm. Mọi người không chỉ đến đây để ngắm cảnh, đi dạo, ngồi tâm sự mà còn chụp ảnh cưới tưng bừng nữa đấy.

Xem thêm tại đây

About Lily Tran

Something inside...

Thảo luận

14 thoughts on “Chờ Em Lớn, Được Không? – Chương 6

  1. póc tem

    Posted by Ke.o | 07.02.2012, 00:26
  2. “Bố!” { An Dĩ Phong } rùng mình, hai tay nắm chặt lại, lại chẳng thể nào bác bỏ, cuối cùng cũng từ kẽ răng phun được ra một câu: “Nhất định là kiếp trước con có nợ với bố!”
    Minh` nghi~ doan nay` phai la` AN NAC HAN moi fai chu Lily nhi? :X hehe

    Posted by jenny0510 | 07.02.2012, 01:13
    • đã sửa =) chả biết đầu óc để đi đâu ý. Lần trước cũng làm 1 truyện, rõ ràng tên nhân vật là Lệnh Hồ Cư mà mình cứ type thành Lệnh Hồ Xung =(

      Posted by Lily Tran | 07.02.2012, 20:32
  3. Thanks bạn nhiều lắm. Truyện hay, bạn dịch rất mượt, mình rất thích ^^

    Posted by Noly ♥ Eric | 07.02.2012, 10:04
  4. thank.
    b oi, b co lam truyen ve An Di Phong & Tu Do Thuan ko

    Posted by mjn | 07.02.2012, 10:53
  5. tks ss

    Posted by koytiny | 07.02.2012, 12:23
  6. mình nghĩ là “thất tình nhục dục” phải không nhỉ

    Posted by chippuppy | 24.03.2012, 22:17
  7. thank you!

    Posted by thangsauxanh | 06.05.2012, 01:44
  8. mình ko hiểu rõ là Hàn Hàn hơn Mạt Mạt mấy tuổi nữa, theo truyện thì là 14 tuổi vì mẹ của Mạt Mạt sinh cô ấy năm 20 tuổi, mà chỉ hơn Nặc Hàn có 6 tuổi, nhưng tình tiết trong truyện thì cứ như là Hàn và Mạt chỉ hơn nhau có 10 tuổi thôi ấy, ko hiểu nữa, haizzz
    ai giải thich giùm mình với !!!!!!!!!!!!!!

    Posted by kiwi | 13.05.2012, 15:24

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Lịch post truyện

Truyện sẽ ra vào CN hàng tuần. Đều đặn. Nếu t2 mà vẫn không thấy truyện các bạn nhớ giục mình nhé :D

Một phút điền email và bạn sẽ có ngay lập tức những bài mới trong ngày

Join 864 other followers

Lưu trữ

%d bloggers like this: