hàng về...
Chờ em lớn, được không?

Chờ Em Lớn, Được Không? – Chương 20

CHỜ EM LỚN, ĐƯỢC KHÔNG?

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Biên tập: Lily Trần

Chương 20

*

Cô cũng không thể đau lòng khổ sổ, cũng không oán trách, cô chỉ cảm thấy cái đúng và sai trên thế giới này thật hỗn loạn, thật điên đảo. Không ai cô có thể nhìn thấu được.
Cô không nghĩ ra.

.

Khi còn bé, lúc nào cũng ngóng trông lớn lên.

Chờ đến một ngày thật sự trưởng thành, mới phát hiện ra bản thân càng hoài niệm thời còn thơ bé.

Vô tri cũng là một loại đặc quyền, yêu có thể lớn tiếng nói ra, đau lòng có thể khóc to, không cần quan tâm đến cảm nhận của người khác, lại càng không biết dùng nụ cười giả tạo duy trì sự kiên cường đang lung lay sắp sụp vỡ.

Không biết gì thật tốt!

Trong phòng tập múa, nền nhà sáng bóng như gương phản chiếu dáng nhảy mềm mại vui vẻ, Mạt Mạt giống như một yêu tinh nhảy múa, những bước nhảy thật khoan khoái.

Nhảy lên, đáp xuống, cô cong cong vòng eo mềm dẻo, dang rộng hai chân, như một bông tuyết trắng, nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất, tan thành giọt nước.

Âm nhạc kết thúc trong giai điệu vui vẻ, Tô Việt xem đến muốn khen ngợi, không nhịn được vỗ tay: “Em nhảy rất đẹp!”

“Cám ơn!”

Mạt Mạt ngồi thẳng người, thở hổn hển mấy hơi, chống tay xuống sàn nhà ngồi dậy, lấy chiếc chăn mặt vắt trên tay vịn, lau mồ hôi.

“Mạt Mạt, đêm nay chị đưa em đi tham gia vũ hội đi, em nhất định sẽ trở thành ngôi sao sáng nhất đêm nay.”

“Em không đi được, bố mẹ em không thích em tham gia vũ hội.”

“Thật đáng tiếc, công chúa vũ hội đêm nay lại là Candy rồi.”

Candy là công chúa kiêu ngạo nhất trong vũ hội, được nhiều người theo đuổi như những vì sao trên trời vây quanh vầng trăng vậy.

Mạt Mạt cũng từng có một dạo ao ước sự hấp dẫn của cô ấy, lén lút hỏi Candy: Làm thế nào mới có thể khiến đàn ông điên cuồng yêu mình, chạy theo như vịt?

Candy vô cùng kiêu ngạo mà nói cho cô biết, những người đàn ông kia điên cuồng say mê cơ thể của cô ấy, nói cô ấy gợi cảm đến nỗi có thể muốn mạng người.

Nghe vậy, Mạt Mạt quan sát Candy từ trên xuống dưới một lần, Candy mười bảy tuổi, mặc bộ đồng phục chính quy, khuôn mặt thiên sứ, vóc người ma quỷ. Hơn nữa ánh mắt của cô ấy vô cùng quyến rũ, rất khó không để đàn ông nảy sinh ra những ảo tưởng tội lỗi.

Nhìn Candy, cô nhớ tới lời nói của An Nặc Hàn: “Em không có cơ thể có thể để người khác yêu.” Mạt Mạt đặt ra quyết tâm, chính mình phải có một cơ thể khiến cho đàn ông mạch máu phun trào.

Từ đó về sau, Mạt Mạt liều mạng luyện tập khiêu vũ, yoga; mọi cách có thể làm cho vóc dáng mẫu hơn, cơ thể mềm dẻo hơn cô đều không bỏ qua.

Cô cho rằng sẽ có một ngày, khi cô trở nên khêu gợi giống Candy, An Nặc Hàn sẽ yêu cô.

Đáng tiếc, cô đã sai!

“Mạt Mạt?” Bàn tay Tô Việt huơ huơ trước mặt cô, kéo sự chú ý của cô lại. “Em đang nghĩ gì thế?”

“Nghĩ đến Candy, nghe nói cô ấy lại đổi bạn trai rồi!”

“Đúng vậy! Do trong Party mấy hôm trước, cô ấy đúng lúc bắt gặp bạn trai cùng một con bé, cái đấy…” Tô Việt thần bí hề hề nháy nháy đôi mắt, cố tình kéo dài âm cuối, Mạt Mạt lập tức hiểu được, ngực mơ hồ co rút đau đớn.

Tô Việt không nhìn ra sự khác thường của cô, tiếp tục nói: “Đêm đó Candy liền dễ dàng với AAron luôn.”

“À, thì ra là như vậy à.”

Mạt Mạt đứng trước gương, nhìn chiếc eo thon của chính mình, từ từ cởi chiếc dây lưng quấn quanh eo thấm đầy mồ hôi xuống.

Chiếc bụng bằng phẳng bị buộc chặt đến nhăn nhúm, hơi hơi ửng hồng, lại còn ngứa ngứa. Hơn một năm nay, cô đều chịu đựng sự đau đớn thế này trong lúc tập vũ đạo, cô cho rằng bất kể chuyện có khó khăn đến đâu, chỉ cần nỗ lực, là có thể thành công.

Hôm nay… cô mới biết được suy nghĩ của bản thân ấu trĩ đến nực cười.

Nếu như phụ nữ có thể sử dụng cơ thể trói buộc được trái tim một người đàn ông, Candy cũng có thể trung trinh đến chết.

“Đàn ông ấy, không có người nào tốt! Mạt Mạt, chồng chưa cưới bảo bối của em một mình bên nước ngoài, em cần phải chú ý một chút, dù sao cũng đừng để cho mấy con bé khác cám dỗ mất.”

Tô Việt vô cùng thích trêu cô em này, bởi vì mỗi lần trêu cô, cô đều sẽ chớp chớp đôi mắt to sợ hãi mà cười. Sự ngọt ngào trong lúc yêu đương cũng đều được viết trên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu.

Thế nhưng hôm nay, Mạt Mạt dù là đang cười, nhưng trong nụ cười lại tồn tại một chút lay động không chắn chắn.

“Đàn ông có thể bị người khác quyến rũ mất, sao còn để lại anh ta dùng làm gì?”

Âm thanh Mạt Mạt lạnh lùng một cách khác thường, Tô Việt nghe được một trận nguội lạnh, mơ hồ có chút dự cảm. Cô nhớ rằng Mạt Mạt đã lâu rồi không đề cập đến chồng chưa cưới của chính mình, cho dù có bị hỏi, cũng sẽ rất nhanh lảng sang chuyện khác.

Không phải là đã thực sự xảy ra chuyện gì chứ?

Tô Việt thử hỏi dò: “Mạt Mạt, chồng chưa cưới của em sắp tốt nghiệp rồi phải không? Lúc nào sẽ trở về?”

“Đã tốt nghiệp rồi, anh ấy nói cuối tháng sẽ trở về. Mấy ngày nay cũng không có thông tin từ anh ấy, không biết anh ấy có còn trở về hay không.”

“Anh ấy sẽ trở về? Sao em dường như không vui vẻ lắm?”

Mạt Mạt cầm lên bình nước khoáng còn lại một nửa trong góc tường, uống từng hớp một, làm thông cổ họng khô rát. Cô từ từ nở nụ cười châm biếm với Tô Việt. “Nói không chừng chị lại nói trúng rồi, anh ấy bị cô gái khác quyến rũ mất.”

Tô Việt ý thức được mình đã nói sai, vội vàng đổi giọng: “Em đừng nghe chị nói lung tung, anh ấy nhất định sẽ không thế đâu. Em dễ thương thế này, anh ấy sao có thể thay lòng đổi dạ được.”

Mạt Mạt lắc đầu.

Trái tim anh ấy xưa nay vốn chẳng đặt trên người cô, sao có thể nói là thay lòng đổi dạ chứ?

Cô không muốn nói tiếp với Tô Việt về chủ đề này nữa. Vì thế bèn thu dọn đồ đạc qua loa, nói: “Chị à, em đi tắm trước đây.”

Tắm xong, đi ra khỏi phòng tắm, Mạt Mạt trước khi thay quần áo, lôi di động ra nhìn thoáng qua.

Trên màn hình không hề có bất kỳ tin báo mới nào.

Đã năm ngày rồi, vì sao anh không hề gọi điện cho cô, đang giận cô? Hay là đã quên sự tồn tại của cô rồi…

Trong hai loại khả năng này, Mạt Mạt thà chọn cái trước, nhưng cô rốt cuộc đã làm sai cái gì chứ?

Cô cố gắng suy nghĩ.

Sáng sớm năm ngày trước, cô nhận được điện thoại từ bệnh viện nói Tiêu Thành đã tỉnh, muốn gặp cô. Cô vội vàng thay quần áo, muốn đến bệnh viện thăm anh ta.

“Mạt Mat, con đi đâu đấy?” Cô vừa mới xuống tầng, đã bị bố cô quát gọi lại.

“Bệnh viện gọi điện tới nói Thành đã tỉnh, muốn gặp con.”

“Không được đi!”

Mạt Mạt dừng lại, quay người nhìn “đầu sỏ” đang hưởng thụ bữa sáng trước bàn, việc đã đến nông nỗi này, cô không muốn lại chỉ trích hành động tàn nhẫn của ông nữa, thành khẩn nói lý với ông: “Bố à, Thành là vì con mới phải nằm viện, con đi xem anh ấy thế nào cũng không được sao?”

Dựa vào kinh nghiệm trước khia, “nói lý” mười phần thì tám chín phần là thất bại.

Cô cho rằng bố cô sẽ phản đối kịch liệt, không nghĩ tới ông lại chỉ vào chỗ ngồi đối diện: “Ăn xong bữa sáng đã, bố sẽ bảo lái xe đưa con đi.”

Mạt Mạt nuốt lại mấy lời tràng giang đại hải phía sau, ngồi bên cạnh mẹ, bưng cốc sữa đặt trên bàn lên uống một hớp, sau đó cầm chiếc sandwich kẹp trứng gà lặng lẽ cắn một miếng.

“Mạt Mạt, Tiểu An gọi điện cho con chưa?” Mẹ hỏi cô.

Nhắc tới An Nặc Hàn, bàn tay của Mạt Mạt cứng lại một chút, chết lặng nghẹn miếng sandwich trong cổ họng, đầy đến nỗi không nói nên lời.

Đợi đến khi nuốt xuống được hết sandwich, cô cúi đầu, vài sợi tóc trên trán rủ bên sườn mặt, che khuất đôi mắt thương tâm thất vọng của cô. “Điện thoại của con hỏng rồi, lát nữa con đi mua một cái mới.”

“Mạt Mạt, hôm nay đi thăm Tiêu Thành, thì hãy hoàn toàn chấm dứt với anh ta đi.” Giọng điệu của bố không phải là cho thương lượng, mà là ra kết luận.

Thế nên Mạt Mạt cho rằng cô có thể khỏi phải trả lời.

Ăn cơm xong, Mạt Mạt gọi lái xe tới hộ tống, đi tới bệnh viện Thánh Giáo Đường.

Dựa vào số phòng bệnh viện đã cho cô biết, cô rất nhanh tìm được phòng giám sát thương tật nghiêm trọng Thành nằm.

Cách tấm kính thủy tinh, cô thấy vài người cảnh sát đứng bên cạnh giường, Tiêu Thành nằm ở đó, còn Tiêu Vi ngồi bên cạnh, liên tục lau nước mắt trên mặt.

Trên khuôn mặt tiều tụy không chịu được kia của Thành đã không tìm ra sự cao quý và kiêu ngoại trên sân khấu, thu hút vô số những cô gái trẻ, cũng như trên khuôn mặt khóc lóc trang điểm thật dày của Tiêu Vi kia đã không thể tìm lại được sự thanh nhã thoạt tục trong quá khứ.

Mạt Mạt khẽ đẩy cửa vào, tuy rằng không biết đối mặt với hai người trong phòng bệnh thế nào, nhưng cô vẫn không có cách nào trốn tránh.

Cảnh sát thấy cô đi vào, rất khách sáo dùng tiếng Anh thăm dò: “Xin hỏi, cô là cô Hàn Mạt phải không?”

“Là tôi.” Cô gật đầu, ánh mắt nhìn tới cánh tay được băng bó đến kín mít của Thành, cô có phần lo lắng, cánh tay kia liệu có thể đàn guiter điện được nữa hay không.

“Cô Hàn, chúng tôi có thể hỏi cô mấy vấn đề không?”

“Tôi…” Cô đang không biết nên nói gì.

“Cô Hàn.” Cảnh sát lại nói với cô: “Đây là sự việc bạo lực vô cùng dã man, xin cô nói ra hết mọi chuyện cô biết.”

“Không liên quan đến cô ấy.” Tiêu Thành giải vây cho cô, khó khăn mở miệng: “Tôi đang ở trong bar, làm mất lòng khách, họ mới có thể ra tay… đánh tôi.”

“Thế nhưng dựa theo chứng cứ từ những vị khác trong bar lúc ấy: anh và những người đó không hề phát sinh tranh chấp, họ vừa chạy vào đã bắt đầu đánh anh.”

“Ngoại trừ chuyện của anh ta, cái gì tôi cũng không biết!” Tiêu Thành nhắm mắt lại. “Tôi mệt rồi! Tôi cần nghỉ ngơi!”

Cảnh sát dường như đã từng nhận được sự trầm mặc của anh ta, không hỏi thêm gì nữa, nói một câu: “Chuyện này chúng tôi nhất định sẽ điều tra rõ.” rồi rời đi.

Cảnh sát đã đi rất lâu, Mạt Mạt mới mở miệng hỏi: “Vì sao anh không nói?”

Cô không thể không công nhận, câu hỏi của cô rất trái lương tâm, âm thanh cũng run run vì lộ ra sự cảm kích.

Tiêu Thành nhìn Tiêu Vi ngồi khóc nhỏ bên cạnh mình, lại nâng mắt nhìn cô, đôi mắt sáng quắc đầy tơ máu, mơ hồ ửng hồng: “Chuyện của tôi không liên quan đến cô.”

Giọng nói lạnh như băng của anh ta làm Mạt Mạt kinh ngạc lùi ra sau một bước.

Tiêu Thành dường như ngại cô còn chưa đủ king hoàng, lại chậm rãi nói: “Hàn Mạt, Tiêu Vi là chị gái của tôi, mà cô lại cướp mất người con trai chị ấy yêu nhất. Tôi chưa từng yêu cô, tôi vẫn luôn lừa cô…”

“Anh để tôi tới đây, là muốn nói cho tôi biết những lời này?”

“Đúng vậy, tôi không bao giờ muốn nhìn thấy cô nữa, tôi cũng hy vọng cô không nên quấy rầy cuộc sống của tôi.”

“…”

Cô gật đầu, quay người rời đi, không nhiều lời thêm một câu nào nữa.

Cô cũng không thể đau lòng khổ sổ, cũng không oán trách, cô chỉ cảm thấy cái đúng và sai trên thế giới này thật hỗn loạn, thật điên đảo. Không ai cô có thể nhìn thấu được.

Cô không nghĩ ra.

Vì sao Tiêu Thành không khởi tố bố của cô? Vì sao Thành bên bờ vực sống chết còn luôn miệng nói yêu cô, đến bệnh viện rồi lại nói ra những lời vô tình thế này?

Cô càng không nghĩ ra, là Tiêu Thành lừa cô, hay là cô mắc nợ chị em họ…

Trước mắt cô có một tầng sương mù dày đặc không sao gạt đi được, phía sau màn sương che đậy bí mật cô nhìn không thấy.

Đi tới của thang máy, thang máy mở ra, ánh đèn long lanh chiếu rõ cảnh u tối trước mắt.

Mạt Mạt bỗng nhiên quay người, chạy lại cửa phòng bệnh.

Trong phòng bệnh, tiếng khóc của Tiêu Vi tràn đầy oán giận: “Là An Nặc Hàn làm đúng không? Là anh ấy đe dọa em nói những lời vừa rồi đúng không?”

Trong sự trầm lặng của Tiêu Thành, Mạt Mạt cám thấy một sự lạnh giá xưa nay chưa từng có.

About these ads

About Lily Tran

Something inside...

Thảo luận

14 thoughts on “Chờ Em Lớn, Được Không? – Chương 20

  1. Cam on Lily. Welcome back!

    Posted by Jimmy | 08.04.2012, 07:13
  2. Hic truyện càng ngày càng nhiều sóng gió. 2 người này bao giờ mới đến được với nhau đây

    Posted by maimai2207 | 08.04.2012, 08:30
  3. ngực nặng trĩu í

    Posted by chippuppy | 08.04.2012, 08:52
  4. Lily comeback! :)
    Cám ơn Lily nhé!

    Posted by trangbam | 08.04.2012, 10:32
  5. Thanks Lily :xxxxxxxxx

    Posted by Noly ♥ Nole | 08.04.2012, 12:59
  6. Nàng đã trở về rồi ^^ ta ngóng truyện của nàng quá ^^

    Posted by matsuri2111 | 08.04.2012, 15:30
  7. thanks

    Posted by thythy82 | 08.04.2012, 19:55
  8. thanks

    Posted by hittle | 08.04.2012, 21:26
  9. hì, ngóng cổ mãi nàng cũng trở về r, cảm ơn nàng nhé. Truyện đời sau trong sáng ghê, nhưng vẫn yêu ANH vs MM quá…

    Posted by Thiên Vy | 08.04.2012, 21:32
  10. ban oi!truyen nay ban dich hay qua!luc truoc cung co nha dich truyen nay,nhung lai drop giua chung.Minh rat la tiec ve viec do,nhung gio truyen duoc ban dich tiep lam minh mong cho qua.Chan thanh cam on ban !

    Posted by huynhnhu | 08.04.2012, 23:20
  11. tks ss

    Posted by koytiny | 09.04.2012, 13:04
  12. ôi, tự nhiên thấy hơi ghét Han Mạt :-)

    Posted by Phạm Thiên Kim | 07.06.2012, 09:45

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Lịch post truyện

Truyện sẽ ra vào CN hàng tuần. Đều đặn. Nếu t2 mà vẫn không thấy truyện các bạn nhớ giục mình nhé :D

Một phút điền email và bạn sẽ có ngay lập tức những bài mới trong ngày

Join 761 other followers

Lưu trữ

%d bloggers like this: